THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN – Tập 172/195 (113B – bộ 128 đĩa)
Các vị đồng học!
Xin mời xem Cảm Ứng Thiên, đoạn thứ 102.
“Áp lương vi tiện. Man mạch ngu nhân.” (Chèn ép người lành, khiến họ trở thành ty tiện. Dối gạt kẻ ngu). Hai câu này, trong xã hội hiện đại của chúng ta hầu như là rất thường thấy. Đây là hai câu cuối cùng của phần “Việc ác do không có lòng nhân hậu, khoan dung”.
Chúng ta đọc Cảm Ứng Thiên đến đoạn này thì có cảm nhận sâu sắc về nỗi đáng sợ do tạo tác ác nghiệp mà cảm lấy quả báo trong xã hội hiện nay. Vì sao đại chúng thông thường trong xã hội hiện nay đối với việc tạo ác lại xem thành bình thường, mảy may ý niệm cảnh giác đều không có? Hầu như xem việc tạo tác ác nghiệp là chuyện bình thường, thỉnh thoảng làm việc thiện sẽ khiến cho đại chúng cảm thấy kỳ lạ, hình như đó là bất thường. Hiện tượng này nhất định không phải là hiện tượng tốt. Từ đây có thể biết, xã hội hiện nay ở Trung Quốc và nước ngoài đều giống như nhau, tiêu chuẩn của thiện ác không còn nữa. Nói cách khác, con người không biết thế nào là thiện, thế nào là ác, cho ác là thiện, cho thiện là ác, việc thiện không chịu làm, còn nghiệp ác thì tranh nhau đi làm, cho nên thế giới mới có ngày tận thế, tiền đồ không khả quan. Các nhà tôn giáo phương Tây nói: Cuối thế kỷ này là ngày tận thế . Ngày tận thế, các vị nên biết không phải là năm 1999, mà là năm nay. Thế kỷ hai mươi mốt bắt đầu tính từ năm tới. Khi tính toán, bạn tính từ một đến một ngàn mới là số chẵn, bạn không thể tính đến chín trăm chín mươi chín. Năm nay mới thật sự là năm tận cùng của thế kỉ, khả năng có tai nạn hay không? Chúng ta lấy Cảm Ứng Thiên đối chiếu một chút thì trong tâm sẽ hiểu rõ. Vì sao tiêu chuẩn của thiện ác bị mất đi? Phật ở trong Kinh Vô Lượng Thọ nói rất hay, Phật nói: “Tiên nhân vô tri, bất thức đạo đức, vô hữu ngữ giả, thù vô quái dã”. Phật nói những câu này vô cùng đau xót, vô cùng khéo léo, cũng nhắc nhở cho chúng ta lấy đây làm cảnh giác. “Tiên nhân vô tri” là nói thế hệ trước, người thế hệ trước chỉ xem trọng tranh danh đoạt lợi mà quên đi việc dạy học, đương nhiên là người người đều chạy theo danh văn lợi dưỡng, cổ động cạnh tranh. Điều này đi ngược lại với giáo dục. Trung Quốc mấy ngàn năm nay, cổ Thánh tiên Hiền, chư Phật Bồ-tát đều dạy người nhẫn nhường, đều dạy người nhượng bộ, không dạy người cạnh tranh. Cho nên dạy người cạnh tranh là phản giáo dục. Cạnh tranh chính là ác niệm, ác hạnh, nói cách khác là đề xướng giáo dục ác niệm ác hạnh, chèn ép giáo dục thiện niệm thiện hạnh xuống. Điều này còn ra thể thống gì nữa chứ? Thánh Hiền thế xuất thế gian đều dạy chúng ta: trồng thiện nhân mới được thiện quả, tạo ác nghiệp thì nhất định cảm lấy ác báo. Ngày nay là xã hội gì vậy? Chúng ta lại quay đầu nghĩ xem chính mình, chủ tâm của mình là gì? Có phải là ngày ngày cạnh tranh trong xã hội không từ bất kỳ thủ đoạn nào để cạnh tranh hay không? Ngày nay giáo dục gia đình không còn nữa, giáo dục xã hội cũng không còn, giáo dục nhà trường cũng không có, hơn nữa giáo dục ở cả ba môi trường này đều là phản giáo dục. Cái xã hội này còn có tiền đồ hay không?
Pháp sư Khai Tâm mà các bạn rất kính ngưỡng, đã vãng sanh ở Đài Nam rồi. Tôi nghe các đồng tu bên đó nói trước khi vãng sanh, Ngài nói bầu trời trên không của Đài Loan toàn là mây đen bao trùm. Đài Loan thì như vậy, ngày nay toàn thế giới, toàn bộ trái đất đều bị bao trùm bởi màu đen tối. Trí huệ là quang minh, tham sân si là đen tối. Chúng ta nghĩ xem có mấy người thật sự dập tắt tham-sân-si để siêng năng tu giới-định-huệ chứ? Giới-định-huệ sẽ phát quang minh, còn tham-sân-si tỏa ra khí đen. Vấn đề này vô cùng nghiêm trọng, ở ngay trước mắt chúng ta. Mười ba năm trước, lão cư sĩ Lý Bỉnh Nam đã vãng sanh. Trước khi vãng sanh một ngày, Ngài nói với các học trò: Thế gian này đã loạn rồi, Phật Bồ-tát và thần tiên có hạ phạm cũng không cứu nổi. Ngài nói cho chúng tôi con đường sống duy nhất là thật thà niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ. Việc này đã qua mười mấy năm rồi, hiện nay nhìn thấy xã hội này, nhớ lại câu nói này của lão sư Lý thì hoàn toàn ứng nghiệm. Chúng ta ngoài việc niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ ra thì còn có cách nào tốt hơn không? Phát tâm đại từ bi, giúp đỡ xã hội này cũng chỉ là cố gắng làm hết sức, còn việc có thành hay không thì phải nghe theo mệnh trời mà thôi. Làm sao có thể không bi thương chứ?
Đọc hai câu này: “Chèn ép người lành khiến họ trở thành ty tiện”, trong chú giải nói là nghĩa hẹp, chúng ta thấy hiện tượng này trong xã hội hiện nay là nghĩa rộng, ức hiếp người thiện lương. Ngạn ngữ có câu: “Ngựa tốt bị người cưỡi, người tốt bị kẻ khác bắt nạt”, thế là mọi người đều không chịu làm người tốt, người tốt bị người khác bắt nạt, người tốt bị xã hội xem thường. Thế nhưng chính mình cần phải biết, chúng ta học làm ác, học làm người ác, chiếm dụng được một chút lợi ích của người khác, sau mấy mươi năm ngắn ngủi của cuộc đời này thì đời tiếp theo sẽ như thế nào? Bạn có nghĩ đến không? Đời tiếp theo sẽ là tam đồ địa ngục. Nếu có thể hiểu rõ đạo lý này, hiểu rõ chân tướng sự thật thì cuộc đời này chúng ta làm người tốt, bị người khác bắt nạt, không cần phải nói là người tốt trên thế gian bị người khác bắt nạt, chúng ta ở trong nhà Phật, bạn muốn làm một người tốt, dựa vào lương tâm để tu hành cũng bị áp bức, cũng bị sỉ nhục, cũng có người bắt nạt bạn. Ngạn ngữ có câu “đồng hàng tương kị” (người cùng ngành hay đố kỵ nhau), chướng ngại rất nhiều. Chúng ta chỉ có thể khẩn cầu Phật Bồ-tát phù hộ. Thật ra mà nói là làm một ngày biết một ngày, không dám nghĩ ngày mai làm thế nào. Có cơ hội thì làm việc tốt, không có cơ hội thì thật thà niệm Phật, chỉ có thể làm đến thế này.
Câu tiếp theo là “Dối gạt kẻ ngu”, đây là dùng sự khôn lỏi, trí huệ nhỏ của chính mình, nhà Phật gọi là “thế trí biện thông”, sử dụng âm mưu thủ đoạn để lừa gạt chúng sanh, khiến cho những người ngu muội bất tri bất giác đều bị bạn lừa, đều bị bạn lợi dụng. Trong chú giải có mấy câu nói rất hay. “Người ngu dốt không phải chỉ người không được đi học hay người không biết chữ, trong số những người không đi học và không biết chữ còn có rất nhiều người có trí huệ cao”. Chúng ta hiện nay xem người ngu dốt, thế nào là ngu dốt? Là không có năng lực phân biệt thật giả, không có năng lực phân biệt tà chánh, không có năng lực phân biệt thiện ác, không có năng lực phân biệt đúng sai. Anh ấy tốt nghiệp đại học, anh ấy lấy được bằng tiến sĩ nhưng vẫn là người ngu dốt, cũng có rất nhiều người như vậy. Thế gian này có rất nhiều tà giáo, các bạn xem họ tin theo tà giáo, đó chính là ý nghĩa bên trong câu này muốn nói. Người truyền giáo của tà giáo dùng phương pháp lừa gạt họ, họ không có năng lực phân biệt, xem tà cho là chánh, xem giả cho là thật. Những người thiếu hiểu biết này vào hùa cùng với người truyền giáo hủy báng chánh pháp, áp bức, sỉ nhục người tu hành chân chánh. Họ cho rằng bản thân họ thật sự tu hành, bản thân họ có thần minh phù hộ, câu này nói không sai. Được những vị thần nào phù hộ vậy? Là tà quỷ ác thần phù hộ họ, cho nên họ rất có thế lực, chúng ta là phàm phu không động vào họ được. Họ không phải thật sự là thần, không phải là Phật Bồ-tát, mà yêu ma quỷ quái kết hợp cùng với họ. Thông thường, chúng ta nhìn thấy họ có nhiều người, có thế lực lớn, người hiện nay gọi là tài lực hùng hậu, khí thế rất lớn, tín đồ rất nhiều, chi nhánh có khắp nơi trên thế giới. Đây là điều Cổ Đức nói ở thời đại này: “Pháp nhược ma cường”, khí thế của ma lên cao, đệ tử nhà Phật đáng thương, người thật sự tu hành đáng thương. Những người này bắt nạt người lương thiện, tội lỗi của họ nặng vô cùng. Người làm những việc này nhất định có ác báo. Người bị lừa gạt thì vô tri mông muội, họ không biết mình bị mắc lừa, cũng không biết là bị thiệt thòi, đương nhiên là càng không thể thoát khỏi bàn tay của ma. Thế nhưng yêu ma quỷ quái nhất định chịu sự báo ứng của nhân quả. Chúng ta hiểu rõ đạo lý này rồi, hiểu rõ chân tướng sự thật, bản thân mình cảm thấy rất là may mắn, cuộc đời này được thân người, có thể nghe được chánh pháp, tương đối không dễ dàng. Người xưa có câu: “Trăm ngàn vạn kiếp khó gặp được”, đây là sự thật. Sau khi nghe được Phật pháp, làm thế nào có thể trong một đời này thành tựu thì hoàn toàn dựa vào lòng tin, lòng tin chân thật, còn phải tùy duyên tùy phận cầu giải. Lý của nhà Phật rất sâu, cần phải minh liễu, cần phải thông đạt, hiểu rõ lý rồi thì lòng tin và nguyện của bạn mới kiên cố không thoái lui. Vì sao tin nghe lời đồn nhảm của người khác, yêu ma quỷ quái ngày ngày tung tin đồn nhảm, vì sao bạn lại tin nghe theo họ? Là do bạn lĩnh hội đạo lý trong kinh luận quá ít, bạn không thắng được sự cám dỗ. Nguyên nhân là ở chỗ này. Cho nên trong kinh Phật thường dạy chúng ta “học rộng nghe nhiều”, “thâm giải nghĩa thú”. Quả nhiên có thể thâm giải, trí huệ khai mở rồi thì bạn sẽ có năng lực nhìn thấu thủ đoạn của yêu ma quỷ quái, bạn sẽ không bị chúng lay động.Thế lực của chúng có lớn thế nào đi nữa, đệ tử có nhiều đi chăng nữa, hoàn cảnh xung quanh chúng ta sống đều là cảnh giới ma thì ta vẫn có thể thành tựu được. Như vậy mới không cô phụ cuộc đời này chúng ta có được thân người, được nghe Phật pháp. Bản thân cần phải giữ vững giáo huấn của chư Phật Bồ-tát và Tổ Sư Đại Đức, giáo huấn của các Ngài là trí huệ chân thật, là sự từ bi vô tận. Cho nên phải thường xuyên đọc kinh, phải ngày ngày đọc, không thể một ngày không đọc. Khi đọc phải hiểu ý nghĩa, phải y giáo phụng hành, không cần phải đọc nhiều, xem trọng ở việc tinh chuyên. Một ngày có thể học một câu, thực hiện một câu thì đó là vô lượng công đức rồi. Đọc được rất nhiều nhưng một câu cũng không làm được thì cũng xem như uổng công. Người xưa nói “trọn chẳng có công đức gì”, nhất định phải làm được, chăm chỉ nỗ lực thực hiện. Bản thân chúng ta làm được rồi chính là khuyến hóa người khác, bản thân chúng làm tấm gương tốt cho người khác xem. Người xung quanh nhìn thấy không giác ngộ thì vẫn có quỷ thần, quỷ thần cũng nhìn thấy.
Ba ngày trước, có bạn đồng tu nằm mộng rồi gọi điện cho tôi nói: những bài vị đặt cúng trên Phật đường bên trong Hội Cơ Kim Giáo Dục Phật Đà ở Đài Bắc đều không thu phí, số lượng bài vị cúng ở đó rất nhiều. Những chúng sanh này báo mộng, nói muốn đến Cư Sĩ Lâm của Singapore để nghe kinh niệm Phật. Đồng tu này gọi điện nói với tôi. Sau khi tôi nghe rồi, tôi nói với mọi người ở niệm Phật đường và giảng đường rằng: Có lẽ các bạn tu hành cũng không đến nỗi nào nên ngay đến quỷ thần cũng muốn đến tham học. Thế nên chúng tôi đã cúng mấy bài vị trên đó, ghi là những vong linh của vãng sanh đường tại Hội Cơ Kim Giáo Dục Phật Đà – Đài Bắc, cúng cho họ một cái vãng sanh liên vị. Chúng tôi thỉnh thoảng lại nhớ đến việc ở Đài Bắc còn có thư viện, khi chúng tôi còn ở đó thì những bài vị vãng sanh để cúng cũng không ít, nên chúng tôi cũng mời họ đến. Cho nên ở đây cũng cúng bài vị của những vong linh ở vãng sanh đường của thư viện Hoa Tạng Đài Bắc. Ngoài ra còn có oan gia trái chủ của tứ chúng đồng học của hai đạo tràng này, nên chúng tôi cũng cúng một bài vị siêu độ. Chúng ta phàm phu mắt thịt nên không nhìn thấy, có một số người có thể nhìn thấy nên nói cho tôi biết, oan gia trái chủ của mỗi một người xếp hàng phía sau dài đến mấy kilomet, đến nỗi nhìn không thấy hết. Bạn nói có đáng sợ hay không? Lời nói này tôi tin, họ là oan gia trái chủ từ vô lượng kiếp đến nay. Vì vậy trên đường Bồ-đề, vì sao chúng ta lại đi khó khăn đến như thế? Là vì có quá nhiều oan gia trái chủ. Bạn muốn thành tựu, bạn muốn giải thoát, nhưng họ không cam tâm, họ muốn báo thù. Báo thù, báo oán, đòi nợ, trả nợ, những ân oán này liên miên không dứt thì những việc phiền phức sẽ nhiều lên. Người học Phật chúng ta tin tưởng điều này nhất định không phải là mê tín. Vậy thì chúng ta phải làm thế nào? Nhân thì đã trồng rồi, nên cách giải quyết duy nhất là giải quyết từ trên duyên. Ta từ này trở về sau sẽ không tạo ác nữa, gắng sức từ bỏ ác ngôn ác hạnh, quan trọng hơn nữa là bỏ hẳn ác niệm, thật sự làm đến được tâm thiện, ngôn ngữ thiện, hành vi thiện. Ba nghiệp đều thiện thì đem công đức này hồi hướng cho oan gia trái chủ. Ta lấy công đức này để trả nợ, trừ nợ. Tôi tin là tuyệt đại đa số oan gia trái chủ sẽ tiếp nhận, như vậy mới có thể hóa giải. Trên đường Bồ-đề mới có thể thuận buồm xuôi gió. Cho nên chúng ta thường niệm bài hồi hướng:
“Nguyện đem công đức này
Trang nghiêm Phật Tịnh Độ
Trên đền bốn ân nặng
Dưới cứu khổ ba đường”
Đó chính là hóa giải oán kết. Thế nhưng bạn thử nghĩ xem, chúng ta lấy công đức gì đây? Niệm kinh một lần không có công đức. Lạy Phật có công đức không? Không có công đức.Vì tâm hạnh không tương ưng, khởi tâm động niệm vẫn là tự tư tự lợi, những hành vi việc làm vẫn là tổn người lợi mình thì lấy đâu ra công đức? Lễ Phật như thế nào mới có công đức? Là dùng tâm cung kính lễ Phật này cung kính hết thảy chúng sanh thì việc lạy Phật này sẽ có công đức. Ta cung kính đối với Phật, đối với hết thảy chúng sanh cũng đều cung kính như vậy. Đây mới là công đức. Đối với Phật thì cung kính nhưng đối với người thì không cung kính, điều này không có công đức rồi. Niệm kinh mà hiểu nghĩa, phụng hành thì có công đức. Nếu chỉ niệm mà không giải nghĩa thú, cũng không biết thực hiện thì niệm kinh không có công đức. Không có công đức thì việc hồi hướng kia là vọng ngữ rồi. Nói vọng ngữ liền có tội, quỷ thần chế nhạo bạn, quỷ thần sẽ không tha thứ cho bạn. Cho nên chúng ta cần phải tu hành thật sự, phải sửa đổi làm mới từ trong tâm địa, từ ngôn ngữ, từ hành vi. Tiêu chuẩn của thiện-ác thì Cảm Ứng Thiên là tài liệu giảng dạy vô cùng tốt. Ấn Quang Đại sư đã giới thiệu cho chúng ta, đã đề cử cho chúng ta, dạy chúng ta đọc quyển sách này. Quyển sách này chính là tiêu chuẩn của thiện và ác. Trong sách nói đến những điều thiện, chúng ta đã làm được chưa? Trong sách nói đến những điều ác thì chúng ta kiểm điểm chính mình có mắc phải những lỗi lầm này không? Đoạn hết thảy ác, tu hết thảy thiện thì đây là công đức.
Được rồi, hôm nay thời gian đã hết, chúng tôi xin giảng đến đây.
A Di Đà Phật!
