THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN – Tập 112/195 (64B – bộ 128 đĩa)
Các vị đồng tu, xin chào mọi người.
Hôm qua chúng ta giảng đến đoạn thứ 48 của Cảm Ứng Thiên: “Khinh miệt quần chúng, làm rối loạn, quấy nhiễu quốc chính”. Chúng ta nhìn thấy ở thế gian, phàm là tà pháp tà giáo thì hầu như đều tạo ra ác nghiệp. Giống như Pháp Luân Công ở Trung Quốc hiện nay, chỉ lo cho danh lợi của mình, không quan tâm đến lợi ích của người dân, lừa gạt chúng sanh, nhiễu loạn xã hội, tội nghiệp này vô cùng nghiêm trọng. Mặc dù họ có thể trốn tránh pháp luật nhưng không trốn tránh được nhân quả. Trước mắt chỉ đạt được một chút lợi ích, sau đó phải thọ khổ vô cùng. Người học Phật nhất định phải hiểu rõ đạo lý này, tuyệt đối không được tham cái lợi nhỏ nhất thời mà khiến mình gặp tai họa vô cùng về sau, đó là ngu si đến cùng cực.
Phật Bồ-tát khởi tâm động niệm, tất cả không ngoài việc làm lợi ích cho hết thảy chúng sanh, an định xã hội, đây là tâm Phật, đây là sự nghiệp của Bồ-tát. Niệm niệm nhất định là đều nghĩ cho chúng sanh, bất luận nghề nghiệp nào, bất luận phương thức sinh sống nào cũng đều là Bồ-tát đạo, đều là Bồ-tát hạnh.
Hôm qua cư sĩ Thôi Ngọc Tinh ở Đông Bắc gọi điện cho tôi, nói là công việc của cô hiện tại đang gặp khó khăn, cô ấy rất muốn bỏ cuộc, sáng sớm hôm nay lại điện thoại cho tôi, tôi khuyên cô ấy hãy hành Bồ-tát đạo, không nên vì lợi ích của bản thân. Cô ấy nói: “Dạ phải”, cô ấy đều vì nhân viên, vì xã hội nhưng lại bị rất nhiều hủy báng, rất nhiều chướng nạn, những thứ này khó mà tránh khỏi. Ngạn ngữ có câu: “Việc tốt lắm dày vò”. Cha mẹ nào mà không thương yêu con cái, không nghĩ đến con cái chứ? Nhưng con cái vẫn cứ oán trách cha mẹ mình, vẫn cứ gây ra cho cha mẹ rất nhiều phiền phức. Cha con còn như vậy thì ông chủ và nhân viên sao có thể ngoại lệ được chứ? Cô ấy liền kể cho tôi nghe một việc, trước đây, công nhân ở trong công ty mỗi ngày đều niệm Phật nghe kinh, mọi người đều rất hoan hỷ, bình an vô sự. Tôi nói: “Hiện tại cô cứ làm theo như vậy!” Cô nói: Hiện nay không thể rồi. Pháp Luân Công vừa dấy lên thì họ không còn nghe kinh nữa, họ cũng không niệm Phật nữa.” Cô nói hiện nay tâm của họ đều loạn rồi, họ có nhiều ý kiến khiến cô rất khó quản lý. Tôi nói vẫn phải nghe Kinh, phải phân định rõ ràng giữa Phật Pháp và Pháp Luân Công. Phật pháp tuyệt đối không có liên quan gì đến Pháp Luân Công, phải nói rõ việc này, nói minh bạch. Trước đây trong công ty, nhiều người đều rất hoan hỷ, đều nhất tâm nhất ý. Từ đó có thể thấy, hiệu quả của Phật pháp vô cùng thù thắng, nhất định cô phải giải thích rõ ràng với mọi người, giải trừ những hiểu lầm này.
Người không nghe kinh thì nhất định sẽ nghĩ tưởng lung tung, không những là người bình thường trong thế gian mà người học Phật chúng ta cũng như vậy, phiền não tập khí rất nặng. Ba ngày không nghe kinh thì hoàn toàn đã thoái chuyển rồi. Cho nên, tôi nói với cô ấy, dạo này tôi nghe được nhiều sự việc cảm ứng, quỷ thần cũng yêu cầu được nghe kinh, đồng thời yêu cầu kéo dài thời gian nghe kinh, nghe hai giờ một ngày thì không đủ. Những cảm ứng này, ở bên ngoài nhìn thấy dường như đều là quỷ thần nhưng trên thực tế theo tôi nghĩ đều là chư Phật Như Lai hóa hiện, nên dùng thân nào để độ thì các Ngài thị hiện loại thân đó. Con người chúng ta hiện nay đã không còn là người nữa rồi. Trong mắt của Phật Bồ-tát nên dùng thân quỷ thần để độ thì hiện thân quỷ thần để độ chúng ta. Lẽ ra chúng ta nên biết hổ thẹn. Phật thị hiện làm thiện tri thức trong cõi nhân gian nhưng chúng ta gặp thì lại không tin, nghe đến quỷ thần thì liền sợ hãi, không dám lơ là thiếu cảnh giác, là do Phật Bồ-tát thị hiện thân quỷ thần đến độ chúng ta. Phật Bồ-tát dùng thân phận của chúng sanh trong ác đạo đến độ chúng ta, đây là hiển thị cho thấy trí tuệ khôn cùng, là phương tiện thiện xảo, chúng ta ở nơi đây phải đề cao cảnh giác mà chăm chỉ nỗ lực tu học.
Hiện giờ ít người giảng kinh, không dễ thỉnh được pháp sư giảng kinh. Thế nào là pháp sư giỏi? Thế nào là thiện tri thức chân thật? Họ nhất định không có tư tâm, họ nhất định không vì bản thân. Hôm nay tôi khuyên cư sĩ Thôi Ngọc Tinh không nên nghĩ cho lợi ích của bản thân nữa, cũng đừng lo nghĩ cho lợi ích của gia đình cô nữa, mà niệm niệm đều nghĩ đến những nhân viên trong xí nghiệp. Xí nghiệp của cô có hơn 4000 nhân viên, niệm niệm hãy vì những người này mà suy nghĩ, niệm niệm đều nghĩ đến lợi ích của mọi người trong xã hội, như vậy thì bạn chính là Bồ-tát. Người quản lý vì nhân viên mà phục vụ, nhân viên có thể vì xã hội mà phục vụ, xã hội vì quốc gia mà phục vụ, quốc gia vì thế giới mà phục vụ, việc này gọi là Bồ-tát đạo, đây mới gọi là Phật pháp.
Chúng ta đem Phật pháp áp dụng vào trong cuộc sống hiện thực, Phật pháp tuyệt đối không phải là bàn luận những chuyện huyền diệu. Nếu vì lợi ích của mọi người nhưng bên trong vẫn xen tạp, không xả bỏ được lợi ích của bản thân thì đó gọi là phàm phu, không phải Bồ-tát, vẫn cứ mê mà không giác, nhiễm mà không tịnh. Học làm Bồ-tát phải học cho thật giống, phải học triệt để, học cho rốt ráo. Bất luận là người nào, bất luận bản thân trải qua cuộc sống ra sao, bất luận bản thân đang phục vụ ở vị trí công tác nào, chỉ cần không có tâm riêng tư, không có tâm tự lợi, tất cả đều nghĩ cho chúng sanh, nghĩ cho đoàn thể, phục vụ một cách chân thành từ bi thì người này chính là Bồ-tát hóa thân. Người này bất luận họ làm sự nghiệp gì nhất định sẽ được chư Phật hộ niệm, thiên long thiện thần hộ niệm. Những việc khó khăn, thậm chí là tai nạn có khi khó tránh khỏi, là do nguyên nhân gì? Do nghiệp lực chiêu cảm. Nghiệp lực không thể tiêu trừ thì nhất định không thể tránh khỏi tai nạn. Tiêu trừ nghiệp chướng phải làm từ bản thân mình, nếu nghiệp chướng của mình không thể tiêu trừ thì làm sao có thể giúp đỡ người khác được? Phải hiểu được đạo lý này.
Trong khu vực này, người hiểu đạo lý này cũng nhiều, vì sao họ có thể hiểu rõ, có thể giác ngộ vậy? Phải dựa vào việc giảng kinh thuyết pháp. Trong lục đạo đều là phàm phu, đều là những người mê muội đánh mất tự tánh, không có Phật Bồ-tát giáo hóa thì họ làm sao giác ngộ được chứ? Họ chân thật phát đại tâm học kinh giáo, xả mình vì người. Sự việc này các vị hãy nghĩ cho thật kỹ, nghĩ thông rồi liền hiểu rõ, liền biết rằng đáng phải như vậy.
Con người trong một đời thọ mạng ngắn ngủi, cho dù có thể sống đến một trăm tuổi thì vẫn là quá ngắn ngủi, hà tất phải tạo nghiệp chứ? Vì lợi ích của bản thân nên mới tạo nghiệp. Cho nên, Phật Bồ-tát trụ thế, năm xưa Thích Ca Mâu Ni Phật còn tại thế thị hiện cho chúng ta xem, như trong kinh Kim Cang nói, tư tưởng, kiến giải, ngôn ngữ, hành vi của Ngài đều là biểu hiện của “vô ngã tướng, vô nhân tướng, diệc vô phi pháp tướng”. Tất cả những gì Ngài nói, cả đời Ngài đều thực hiện được, toàn bộ đều được thể hiện đầy đủ thông qua đời sống và cách làm việc của Ngài. Thế nhưng chúng ta không nhìn thấy được, còn người giác ngộ thì có thể nhìn thấy. Trong hội Bát Nhã, Tôn giả Tu Bồ Đề đã nhìn thấy được và tán thán: “Thế Tôn thật là hiếm có”, điều gì hiếm có? Hiếm có là vì Ngài thực hiện được. Người trong thế gian, chúng sanh trong lục đạo, có ai mà không vì bản thân chứ? Mọi người đều vì chính mình, việc này không có gì là hiếm có. Hiện nay gặp một người không vì chính mình, từng li từng tí hoàn toàn đều vì chúng sanh, việc này là hiếm có. Tâm này thật hiếm có, sự hành trì của người này cũng là hiếm có.
Cho nên, trước tiên cần phải phát tâm, phải phát tâm vô thượng Bồ-đề. Tâm này vừa phát thì tự nhiên có thể yêu thương hết thảy chúng sanh, trong kinh Vô Lượng Thọ gọi là “nhân từ, bác ái”. Từ “bác ái” là xuất phát từ kinh Vô Lượng Thọ. Có tâm yêu thương thì sẽ thật sự hoan hỷ vui vẻ, cho dù phải chịu rất nhiều oan khuất, cũng không thoái tâm, cũng không thay đổi chí hướng, chăm chỉ nỗ lực phục vụ hết thảy chúng sanh. Sự phục vụ của Phật Bồ-tát đối với chúng sanh không giống sự phục vụ của người trong thế gian. Mục đích phục vụ chủ yếu nhất của Phật Bồ-tát là giúp đỡ chúng sanh giác ngộ, đây gọi là Phật pháp. Nếu như không làm được điểm này thì đó là thế gian pháp, không phải là Phật pháp, là sự phục vụ trong thế gian pháp. Sự phục vụ trong Phật pháp thì từng li từng tí đều là giúp chúng sanh giác ngộ. Sự việc này trong kinh Bát Nhã chúng ta thấy rất nhiều, thấy được rất thấu triệt. Trong kinh Hoa Nghiêm thì càng biểu diễn cụ thể hơn cho chúng ta xem, chúng ta phải lãnh hội được.
Từ việc đọc kinh chúng ta có thể thấy được tình hình sinh hoạt trong thực tế của chư Phật Bồ-tát và của hết thảy chúng sanh. Kinh giáo và hiện thực nhất định không thể tách rời, là một không phải hai, như vậy mới gọi là hiếm có. Nếu như kinh giáo tách rời thực tế, đây không phải là lỗi của Phật Bồ-tát mà là lỗi của chúng ta. Bản thân chúng ta không biết học cho nên hai điều này mới tách rời nhau. Nếu biết học thì Phật pháp chính là đời sống thực tế. Thời xưa, khi Phật pháp chưa được truyền vào Trung Quốc, trong số cổ Thánh tiên Hiền của Trung Quốc, chúng ta tin tưởng sâu sắc là có Phật Bồ-tát ứng hóa ở trong số đó. Nghiêu, Thuấn, Vũ, Thang, Chu Công, Khổng Tử, tấm lòng và hành vi của các Ngài, chúng ta dùng Kinh Phật để đối chiếu thì có thể nhận biết rõ ràng đó đều là Phật Bồ-tát. Trong phần Tiểu Chú của Cảm Ứng Thiên có đoạn là: “Đế Nghiêu viết”, Vua Nghiêu nói, “Ngô tồn tâm ư thiên hạ, gia chí ư cùng dân” (Tấm lòng của ta đều dành cho thiên hạ, nhất là dành cho những người dân khốn khổ). Chúng ta hãy xem tấm lòng của Ngài, điều Ngài nghĩ là những gì? Nghĩ đến những chúng sanh khổ nạn trong thiên hạ này. Trong mỗi một niệm đều là làm thế nào để giúp đỡ những chúng sanh này lìa khổ được vui. Nếu muốn giúp đỡ chúng sanh, chúng sanh thiếu thức ăn thì cho họ một ít thức ăn. Họ thiếu mặc thì tặng cho họ một ít quần áo, đây chính là ân huệ nhỏ, đây chưa phải là biện pháp, nhất định không thể dạy chúng sanh luôn sống dựa dẫm vào người khác được, đây không phải là sự giúp đỡ mang tính từ bi. Giúp đỡ từ bi là dạy cho chúng sanh có trí tuệ, có năng lực có thể tự mình mưu sinh, tự cầu đa phước, đây mới là sự cứu giúp từ bi chân thật.
Chân thật từ bi cứu giúp nên làm từ đâu? Từ giáo dục, dạy dỗ con người, họ không có trí huệ thì dạy dỗ họ, mở mang trí huệ cho họ. Họ không có năng lực sinh sống thì dạy kỹ năng cho họ, dạy cho họ năng lực mưu sinh, cho nên có câu “Giáo học vi tiên” (Giáo dục là hàng đầu). Mà sự giáo dục rốt ráo, viên mãn, triệt để chính là trong Phật pháp nói: giúp đỡ hết thảy chúng sanh chuyển mê thành ngộ, đây chính là sự giáo dục siêu việt hơn so với những giáo dục thông thường trong thế gian. Đại triệt đại ngộ thì chính là Phật Bồ-tát, giác ngộ rốt ráo triệt để chính là vô thượng Bồ-đề. Điều mà Phật Bồ-tát dạy chúng sanh chính là những điều này. Chúng ta phát tâm học Phật cũng chính là học những điều này.
Phật Bồ-tát đại từ đại bi, bản thân chúng ta có thể thành tựu hay không then chốt chính là ở chỗ hiếu học, điều này tôi đã nói nhiều lần rồi. Nếu không hiếu học thì dù có thầy tốt cũng không ích gì. Một đời này của chúng ta có thể thành tựu hay không thì phải xem chúng ta có hiếu học hay không.
Lâm trưởng của Cư Sĩ Lâm là cư sĩ Trần Quang Biệt gần đây vãng sanh Tịnh Độ, trước đó ba tháng ông biết trước ngày giờ, ông làm cách nào để tu được như vậy? Do ông hiếu học. Cư sĩ Lý Mộc Nguyên nói với tôi, trong bốn năm sau cùng, lão cư sĩ Trần mỗi ngày đều nghe kinh tám giờ đồng hồ, vì vậy mà ông thành công. Trong bốn năm mắc bệnh, thân thể ông không tốt, không thể làm việc được, ông nằm trên giường, trên giường có đặt một cái Ti-vi lớn, tất cả những băng ghi hình của tôi ông đều đem 1 bộ về nhà, mỗi ngày đều xem, mỗi ngày xem tám giờ đồng hồ. Ông xem trong bốn năm, ông đã hiểu rõ, đã thấu suốt rồi, tín tâm nguyện tâm kiên định, buông xuống vạn duyên, nhất tâm cầu sanh Tịnh Độ, ông đã được như nguyện, ông đã thành tựu rồi. Cho nên các bạn thấy từ xưa đến nay, phàm những người thành tựu, không có gì khác ngoài việc hiếu học. Phàm những ai không thành tựu, chúng ta hãy quan sát thật kỹ, là do họ không hiếu học. Người hiếu học sẽ tùy thuận lời dạy của Phật Bồ-tát, còn người không hiếu học thì sẽ tùy thuận phiền não tập khí của chính mình. Nhân đã không đồng thì quả báo đương nhiên không giống nhau, việc này chúng ta cần phải giác ngộ sâu sắc.
Tốt rồi, thời gian hôm nay đã hết, cám ơn mọi người. A Di Đà Phật!

