
GIÁO SƯ PHƯƠNG ĐÔNG MỸ
Học Phật là sự hưởng thụ cao nhất của đời người
Học Phật, học kinh giáo, là phải học cách chuyển những đạo lý trong kinh giáo thành tư tưởng kiến giải của chính chúng ta, chuyển những giáo huấn trong kinh giáo thành hành vi đời sống trong thực tế của chúng ta, chuyển những cảnh giới trong kinh giáo thành sự thọ dụng của chúng ta, sau đó kinh chính là ta, ta chính là kinh, hợp thành một thể, đây là kế nhập. Vậy thì vừa nhập là nhập vào cảnh giới của chư Phật Bồ Tát rồi, bởi vì chư Phật Bồ Tát là như vậy, ta cũng là như vậy. Đến lúc này, câu mà tiên sinh Phương Đông Mỹ nói “Học Phật là sự hưởng thụ cao nhất của đời người”, tự mình có được thể hội, chắc chắn là vậy, một chút cũng không giả.
Tiêu Chuẩn Của Thiện Ác
Tiêu chuẩn thiện ác, mấu chốt nằm ở giáo huấn của Thánh Hiền, mấu chốt này vô cùng quan trọng. Chúng ta đọc sách Thánh Hiền, mỗi ngày tiếp xúc hết thảy người việc vật, tích lũy công đức, đoạn ác tu thiện, chính là lấy điều này làm tiêu chuẩn! Tiêu chuẩn này không được đánh mất, tiêu chuẩn phải ngày ngày nắm trong tay mới là chân tu hành, mà thật sự có được sự thọ dụng của Phật pháp, sẽ có được sự hưởng thụ cao nhất của đời người mà tiên sinh Phương Đông Mỹ đã nói. Những gì Phương tiên sinh nói không cso gì khác, chỉ là nói “Học Phật là sự hưởng thụ cao nhất của đời người”, ý này chính là nói rõ tiêu chuẩn của Phật giáo quá hoàn hảo.
Lão Pháp sư Tịnh Không nói về thầy Phương Đông Mỹ
============
善惡的標準
善惡的標準,關鍵在於聖賢教誨,此關鍵非常重要。我們讀聖賢書,每天接觸一切人事物,積功累德,斷惡修善,就是以此來做標準!此標準不能失去,標準要天天拿在手上,才是真修行,而真正得到佛法的受用,如方東美先生講的人生最高的享受,他得到了。方先生未說別的,只說學佛是人生最高的享受,此意就是說明佛教的標準太完美了。
Nhân tố số một khiến tương lai nước Mỹ diệt vong là Truyền hình.
Năm xưa khi tôi ở Đài Loan, có một lần ở trong nhà tiên sinh Phương Đông Mỹ, gặp gỡ mấy vị quan chức giáo dục, họ thỉnh giáo Phương tiên sinh: “Làm thế nào phục hưng được văn hóa truyền thống?”. Trong đó có một vị tiên sinh nói: “Nước Mỹ là quốc gia mạnh nhất thế giới. Từ kinh nghiệm lịch sử mà nhìn, một quốc gia có mạnh đến mấy đi nữa cũng sẽ đến một ngày bị diệt vong. Triều nhà Chu ở Trung QUốc 800 năm thì bị diệt vong, La Mã của phương Tây 1000 năm cũng diệt vong rồi. Tương lai nước Mỹ diệt vong, nhân tố số một là gì?”.
Phương tiên sinh vô cùng nghiêm túc, Thầy im lặng (trầm mặc) khoảng 5 phút, rồi nói ra hai chữ: “Truyền Hình”. Truyền hình là công cụ, không có thiện ác, vì sao lại dẫn đến mất nước? Bởi vì nội dung trên truyền hình phát sóng toàn là sát, đạo, dâm, vọng. Bất luận là người lớn hay trẻ nhỏ, mỗi ngày đều đối mặt với những hình ảnh này rất dễ gây nghiện, chịu sự ô nhiễm quá nghiêm trọng rồi. Cho nên, Thầy Phương đã nói: “Nước Mỹ mất nuwocs không phải là ở ngoại duyên ở bên ngoài, bởi vì không có ai xâm lược họ, họ là tự diệt vong”.
Lúc đó Thầy cũng đưa ra một lời cảnh cáo: “Đài Loan tuyệt đối phải chú ý, nếu không quản lý tốt truyền hình thì cũng đi theo con đường tự do khai phóng như nước Mỹ, tương lai xã hội Đài Loan sẽ mất kiểm soát”. Dường như đã bị Thầy nói trúng rồi. Hiện nay ngoài truyền hình ra còn có internet, thật khủng khiếp!
Lão pháp sư Tịnh Không nói về Thầy Phương Đông Mỹ
============
美國將來滅亡的第一因素是電視
早年我在台灣時,有一次在方東美先生家中,遇見幾位教育部的官員,向方老師請教「如何復興中國文化」。其中有一位先生說:「美國是世界上最強大的國家。從歷史的經驗來看,再強大的國家也會有滅亡的一天。中國周朝八百年亡了,西方羅馬一千年也亡了。美國將來滅亡,第一因素是什麼?」
方先生非常嚴肅,沈默了大約五分鐘,說了兩個字:「電視。」電視是個工具,無善惡,何以會導致亡國?因爲電視播放的內容全是殺、盜、淫、妄。無論是大人、小孩,每天面對此種畫面最易沈溺,受污染太嚴重了。所以方老師說:「美國亡國不在於國外的因緣,因爲沒有人會侵略它,它是自己滅亡的。」
當時他也提出一個警告:「台灣千萬要注意,如果電視不好好把關,也走向美國這種自由開放,台灣將來的社會就不可收拾。」似乎被他老人家說中了。現在除了電視之外,還有網路,不得了!
Nâng Phật pháp Đại thừa lên đến học thuật cao nhất.
Những năm về già, trong chương trình đào tạo Tiến sĩ của Trường Đại học Đài Loan, tiên sinh Phương Đông Mỹ đã mở các khóa trình “Tùy Đường Phật Học”, “Đại Thừa Phật Học”. Mà nhậm chức trong trường thì có hạn chế về tuổi tác, sau khi về hưu, Thầy mở lớp “Triết Học Hoa Nghiêm” trong chương trình tiến sĩ của Đại Học Phụ Nhân Thiên Chúa Giáo, kinh điển của nhà Phật chính thức được đưa vào lớp tiến sĩ của bậc học cao nhất. Nhưng Thầy là một giáo sư, không phải là người xuất gia, cũng không phải cư sĩ, điều này có ảnh hưởng đến Phật giáo.
Tôi đã đến tuổi nghỉ hưu rồi, vì sao gần đây vẫn phải tiếp nhận lời mời của Đại học Queensland? Vì lợi ích chúng sanh. Nếu có cơ hội có thể ở trong trường học mà mở lớp “Hoa Nghiêm”, lấy thân phận người xuất gia thì sẽ không giống như Thầy Phương, hiển nhiên là sẽ đem Phật Pháp Đại Thừa nâng lên đến học thuật cao nhất, nâng lên đến khóa trình của nghiên cứu sinh. Chúng ta đem Phật Pháp từ mê tín quay về chánh tín, từ chỗ bị người thông thường lơ là, lại nâng lên đến học thuật cao nhất, như giáo dục Đại học mà người bình thường nói, đối với bản thân Phật pháp mà nói, có lợi đối với hoằng truyền Phật pháp về sau này. Nhu cầu bức thiết thật sự chính là có thể giúp cho xã hội ngày nay tiêu trừ xung đột, xúc tiến hòa bình.
=================
把大乘佛法提升到最高的學術
方東美先生晚年在台灣大學博士班開「隋唐佛學」、「大乘佛學」這些課程。學校任職有年齡限制,退休之後,他在天主教私立輔仁大學博士班開「華嚴哲學」。佛家的經典正式在最高學府博士班開課。但他是一位教授,不是出家人,也非居士,此對佛教具有影響。
我是退休的年齡了,為何最近還要接受昆士蘭大學的聘請?為利眾生。如果有機會能在學校中開《華嚴》課,以出家人的身分,與方老師不同,明顯的將大乘佛法提升到最高的學術,提升到研究所的課程。我們將佛法從迷信回歸到正信,從被一般人忽略了,再提升到最高的學術,如一般人講的高等教育,對佛法本身來說,有利於佛法往後的弘傳;真正迫切需要的是能夠幫助現代社會消除衝突,促進和平。
“Kinh Hoa Nghiêm” là khái luận của toàn bộ Phật pháp
Chúng ta tu hành pháp môn Tịnh Độ, một lòng mong cầu đời này có thể vãng sanh về Thế giới Cực Lạc. Kinh điển mà pháp môn Tịnh Độ y cứ, quan trọng nhất chính là “Kinh Vô Lượng Thọ”. Mở đầu “Kinh Vô Lượng Thọ”, câu đầu tiên chính là nói Đại chúng cùng nhau tu Đức của Phổ Hiền Đại Sĩ. Do đây có thể biết, Tịnh Tông là trực tiếp học với Bồ Tát Phổ Hiền, Bồ Tát Phổ Hiền là tấm gương tu học của chúng ta.
Cư Sĩ Ngụy Mạc Thâm ở trước triều nhà Thanh đã nói rõ rồi, ông đem quyển sau cùng của “Tứ Thập Hoa Nghiêm” là “Phổ Hiền Bồ Tát Hạnh Nguyện Phẩm”, “Hiển Nhân Quảng Đại” (Hiển bày cái nhân rộng lớn), từ trong “Kinh Hoa Nghiêm” lấy ra, thêm vào phía sau của Tịnh Độ Tam Kinh, gọi là “Tịnh Độ Tứ Kinh”, không phải là ý này sao! Đồng học Tịnh Tông muốn học Bồ Tát Phổ Hiền, thì không thể không biết đoạn kinh văn này.
Y cứ của Tu học của Bồ Tát Phổ Hiền là gì? Là đại pháp của Tất cả chư Phật Như Lai. Pháp này chính là “Đại Phương Quảng Phật Hoa Nghiêm Kinh”. Đồng học tu Tịnh Độ chúng ta, có cần phải tu “Đại Phương Quảng Phật Hoa Nghiêm Kinh” không? Phải. Đại Đức từ xưa đến nay, đều khẳng định “Kinh Hoa Nghiêm” là Đại pháp căn bản của Phật pháp.
Tiên sinh Phương Đông Mỹ là học triết học, tôi theo học triết học với Thầy, Khi Thầy giảng cho tôi một đơn nguyên sau cùng là “Triết học Phật Kinh”, Thầy đề xuất “Kinh Hoa Nghiêm” là khái luận Phật giáo. Thầy đặc biệt tán thán Đại Sư Thanh Lương và trưởng giả Lý Thông Huyền, “Sớ Sao” cua Đại sư Thanh Lương, “Hợp Luận” của Lý trưởng giả, Thầy nói đây là báu vật của nhân gian, thật sự là bất khả tư nghì! Đây là Thầy giới thiệu Phật pháp cho tôi.
Lão Pháp sư Tịnh Không nói về Thầy Phương Đông Mỹ
=========
《華嚴經》是整個佛法的概論
今天同學們都是修淨土法門,一心希求此生能夠往生極樂世界。淨土法門依據的經典,最重要的就是《無量壽經》。《無量壽經》開端,第一句話就是說大眾遵修普賢大士之德。由此可知,淨宗是直接學普賢菩薩,普賢菩薩是我們修學的榜樣。
前清魏默深居士他明白了,他將《四十華嚴》最後一卷「普賢菩薩行願品」,「顯因廣大」,從《華嚴經》中取出來,附在淨土三經後面,稱為「淨土四經」,不就是此意思!淨宗同學要學普賢菩薩,就不能不知道此段經文。
普賢菩薩的修學,依據為何?一切諸佛如來的大法。此法就是《大方廣佛華嚴經》。我們修淨土的同學,是否要修《大方廣佛華嚴經》?是的。大家知道,古往今來的大德皆肯定,《華嚴》是佛法根本的大法。
方東美先生是學哲學的,我跟他學哲學,他為我講最後一個單元「佛經哲學」時,提出《華嚴》是佛教概論,他說《華嚴經》是整個佛法的概論。他特別讚歎清涼跟李通玄長者,清涼的《疏鈔》,李長者的《合論》,他說此為人間的瑰寶,真正不可思議。他將佛法介紹與我。
“Kinh Hoa Nghiêm” là sách giáo khoa tốt nhất của thế gian, có lý luận, có phương pháp, có cảnh giới, còn kèm theo biểu diễn
Trong lúc giảng bài, chúng tôi thường nói: then chốt của tu hành Phật pháp chính là thiền định. Tám vạn bốn ngàn pháp mon chính là tám vạn bốn ngàn loại phương pháp khác nhau, cửa vào khác nhau. Tu cái gì? Đều là tu thiền định. Cho nên, mọi người đừng hiểu lầm rằng Thiền Tông tu thiền định, còn các pháp môn khác không tu thiền định, vậy thì sai rồi. Dạy học của Phật chính là “Giới Định Huệ”, Giới Định Huệ tam học, không những bao gồm sự giáo hóa của thời đại Thích Ca Mâu Ni Phật, mà tổng cương lĩnh giáo hóa chúng sanh của tất cả chư Phật trong tận hư không khắp pháp giới chính là Tam Học. Ở trong Tam Học, Giới là thủ đoạn, nhân Giới đắc Định, Định là then chốt, Giới vẫn là thuộc về thủ đoạn, nhân Định khai Huệ, Huệ mới là mục đích thật sự.
Phật pháp là pháp trí huệ, trí huệ là do trong định mà ra; không tu định, tuyệt đối không có được trí huệ. Phải thành tựu Định công, nhất định phải giữ pháp, phải giữ quy củ; không giữ quy củ thì không như pháp, chắc chắn không được định. Những đạo lý, phương pháp, hiệu quả này, ở trong “Kinh Hoa Nghiêm nói được vô cùng rõ ràng thấu triệt, tất cả Bồ Tát đều vì chúng ta mà làm ra mô phạm.
Cho nên, tiên sinh Phương Đông Mỹ nói “Kinh Hoa Nghiêm là sách giáo khoa tốt nhất của thế gian, có lý luận, có phương pháp, có cảnh giới, còn kèm theo biểu diễn; biển diễn này từ đầu đến cuối, chưa từng gián đoạn, mỗi người ở trên hội Hoa Nghiêm đều là đang biểu diễn”.
Lão Pháp sư Tịnh Không nói về Thầy Phương Đông Mỹ
=====================
《華嚴經》是世間最好的教科書,有理論、有方法、有境界還帶表演
我們在講席中常說,佛法修行樞紐就是禪定。八萬四千法門就是八萬四千種不同的方法,不同的門徑。修什麼?都是修禪定。所以大家不要誤會禪宗修禪定,其他法門不修禪定,那就錯了,都是修禪定。佛的教學就是「戒定慧」。戒定慧三學,不僅包括釋迦牟尼佛一代時教,盡虛空遍法界一切諸佛教化眾生的總綱領,就是三學。三學當中,戒是手段,因戒得定,定是樞紐,戒還是屬於手段,因定開慧,慧才是真正的目的。
佛法是智慧之法,智慧是由定中來的;不修定,絕得不到智慧。要成就定功,一定要守法,要守規矩;不守規矩,不如法,肯定得不到定。這些道理、方法、效果,在《華嚴經》上講得非常清楚明瞭,一切菩薩都為我們做模範。
所以方東美先生說「《華嚴經》是世間最好的教科書,有理論、有方法、有境界,還帶表演;此表演自始自終,從未間斷過,華嚴會上每個人都在表演」。
Nghe nói bản “Tứ Thập Hoa Nghiêm” tiếng Phạn, trên thế giới chỉ còn có 2 bộ
Bản tiếng Phạn của “Kinh Hoa Nghiêm” thất truyền rồi, trên toàn thế giới đều không tìm thấy nữa, vô cùng đáng tiếc. Hiện nay muốn xem “Kinh Hoa Nghiêm”, chỉ còn xem được bản dịch chữ Hán. Tôi từng nghe tiên sinh Phương Đông Mỹ nói rằng, “Tứ Thập Hoa Nghiêm” là một phẩm của “Kinh Hoa Nghiêm”, phía sau cùng là “Phẩm Nhập Pháp Giới”, nghe nói bản tiếng Phạn trên thế giới còn có hai bộ, nếu thật tồn tại thì vô cùng trân quý. Lúc đó tôi hỏi thầy Phương, vì sao phần lớn tiếng Phạn khi lưu truyền đến Trung Quốc thì sau khi những kinh điển này được phiên dịch thành chữ Hán rồi bản gốc không còn giữ lại nữa? Theo lý thuyết thì nếu sau khi phiên dịch những tác phẩm quý giá này sang chữ Hán rồi thì bản gốc phải nên lưu trữ cho tốt, sau khi Thầy Phương nghe rồi, cũng ngừng lại khoảng mấy phút rồi cười cười nói, người Trung Quốc quá tự hào mà.
Người Trung Quốc khi đó không giống với người Trung Quốc hiện nay, người Trung Quốc hiện nay không có niềm tin đối với chính mình, đánh mất đi lòng tự tin của dân tộc. Lòng tự tin của người Trung Quốc trước đây đạt đến cực đỉnh, cho rằng những tác phẩm chữ Phạn này dịch thành chữ Hán rồi thì bản gốc có thể không cần đọc nữa. Người Trung Quốc từ xưa xưng nước mình là Thiên Triều, Lễ Nghĩa chi Bang (đất nước Lễ Nghĩa), trình độ văn hóa thật sự cao; hoàn toàn không giống như hiện nay, hiện nay đúng là đã rơi xuống tận cùng rồi.
Không biết đây là thật, hay là Thầy Phương tự nghĩ ra để trả lời. Cho dùng là Thầy Phương tự nghĩ ra thì cũng rất cừ khôi, Thầy có thể nói ra được đạo lý thì có thể đúng là như vậy.
Nói thật, bản gốc cũng nên phải học tập, trong Chùa cũng phải nên dạy môn tiếng Phạn.
Lão Pháp sư Tịnh Không nói về Thầy Phương Đông Mỹ
===================
聽說《四十華嚴》梵文本世界上還有兩部
《華嚴經》的梵文本失傳了,在全世界都找不到了,非常可惜。現在要看《華嚴經》,只有看中文的譯本。我聽方東美先生說過,《四十華嚴》,是《華嚴經》的一品,末後〈入法界品〉,梵文本聽說世上還有兩部,如真存在,是極為珍貴。
當時我問方老師,為何大量流傳到中國來的梵文,這些經典翻成中文之後,原文未有保存下來?照理說如此珍品翻譯成中文之後,原文應當好好的珍藏,方老師聽了之後,也停了好幾分鐘,笑笑說,中國人太自豪了。
當時的中國人與現在的中國人不一樣,現在中國人對自己無信心,喪失了民族的自信心。以前中國人的自信心達到了顛峰,認為這些梵文翻成中文,翻的意思完全不錯,在文字上比梵文還要華美;換言之,學佛以我們翻成的本子就夠了,原文可以不必讀了。中國人自古稱自己國家為天朝,禮儀之邦,文化水準真的是高;與現在完全不同,現在真是沒落到底谷了。
不知道此是真的,還是方老師自己想出來的答覆。即使是方老師自己想出來的也了不起,他能說出道理來,可能確實是如此。
實言之,原文也應當要學習,寺院中應當要傳授梵文的課程。
Nếu không thể sửa lại chính sách giáo dục cho đúng thì sẽ có tổn hại lớn đối với quốc gia
Bệnh nặng mà người hiện nay nói đều là nói ung thư, xã hội ngày nay đang bị mắc căn bệnh hiểm nghèo, là căn bệnh ung thư hiểm nghèo, nguồn gốc sâu xa của bệnh là gì? Nguồn gốc thật sự của bệnh là giáo dục. Giáo dục hiện nay đang xuất hiện vấn đề, mà vấn đề chính là bị thiên lệch. Là có giáo dục, nhưng giáo dục bị thiên lệch rồi; thiên lệch là tà, nó trượt khỏi quỹ đạo thì phiền phức lớn rồi. Có vẻ như giáo dục trên toàn thế giới đều rất phát triển, nhưng nó đã trượt khỏi quỹ đạo rồi.
Dạy học thời xưa là phát triển đồng đều một cách toàn diện, mặt nào cũng để ý cho nên nó khỏe mạnh. Cứ hễ bị thiên lệch thì sẽ ra khỏi quỹ đạo, sau cùng nhất định dẫn đến diệt vong, giáo dục xã hội hiện nay đã xuất hiện vấn đề. Thời xưa giáo dục của đế chế La Mã bị thiên lệch cho nên bị diệt vong rồi, vĩnh viễn không có cách gì phục hưng. Trung Quốc vẫn được xem là không tệ, Trung Quốc từ khi Hán Vũ Đế chế định ra chính sách giáo dục, một mạch cho đến khi Mãn Thanh vào làm chủ Trung Quốc, hoàn toàn tuân thủ chính sách giáo dục đã định của Cổ Thánh Tiên Hiền xưa, không thay đổi, cho nên có thể duy trì được suốt 260 năm, đây là phước báo! Vô cùng đáng tiếc, đến cuối giai đoạn Từ Hi Thái Hậu nắm quyền, phương hướng bị sai lệch nên xuất hiện vấn đề, dẫn đến bị nước mất nhà tan.
Kể từ thời Từ Hi Thái Hậu đến nay, chính sách giáo dục của đất nước ta cũng dần dần lệch khỏi quỹ đạo rồi. Năm xưa khi tôi thân cận với tiên sinh Phương Đông Mỹ, Phương tiên sinh rất nóng tính, rất hay mắng người, đặc biệt là đề cập đến giáo dục thì Thầy nổi giận đùng đùng, đập bàn mắng người, mắng Bộ trưởng giáo dục, trách móc chính sách giáo dục của ông sai lầm. Khi đó Thầy nói, nếu không thể sửa lại chính sách giáo dục cho đúng thì sẽ gây tổn hại rất lớn đối với đất nước.
Chính sách giáo dục của Đài Loan là thiên lệch nặng về khoa học kỹ thuật, thiên lệch nặng về doanh nghiệp công thương, vứt bỏ đi nhân văn rồi. Khi tôi rời khỏi Đài Loan, nghe nói khi xưa Chủ tịch Viện Hành Chính là ông Tôn Vận Tuyền, đã từng rơi lệ khóc lóc sám hối về thế cục động loạn của Đài Loan. Ông nói ông làm sai rồi, Bộ giáo dục khi đó đã từng trích ra một khoản kinh phí để dùng làm giáo dục nhân văn nhưng ông đã từ chối, ông chuyển kinh phí này để phát triển khoa học kỹ thuật, căn bản không xem trọng nhân văn. Đến khi toàn bộ xã hội động loạn, ông mới hối hận, cả đời làm một việc sai trái lớn. Lúc này hối hận cũng chẳng kịp, đã không còn cách gì cứu vãn nữa.
Lão pháp sư Tịnh Không nói về Thầy Phương Đông Mỹ
===================
教育政策要是不能夠改正過來,對於國家是重大的損害
現在人所說的重病都指癌症,今天社會得了嚴重的大病,嚴重的癌症,究竟病根、病源為何?真正的病根、病源是教育。現在教育真的出了毛病,而毛病就是偏了。是有教育,但是教育偏了;偏就邪,它會脫離軌道,麻煩就大了。似乎全世界教育都很發達,但是出軌了。
古時候的教學,是全方位的齊頭並進,面面都兼顧,它是健康的。凡是偏了方向,就會出軌,最後必定要導致覆亡,現在社會的教育就出現問題。古時候羅馬帝國教育走偏了,滅亡了,永遠無法復興。中國還算不錯,中國從漢武帝制定教育政策,一直到滿清入主中國,完全遵守中國古聖先賢既定的教育政策,沒有改變,所以能夠維繫兩百六十年,這是福報!非常可惜,到末年,慈禧太后執政,方向又偏差了,出了問題,遭致家破國亡。
從慈禧太后,一直到現在,我們國家的教育政策也慢慢的脫離軌道了。,我早年親近方東美先生,方先生脾氣很大,很會罵人,特別是提到教育,提到教育他就惱火,就拍桌子罵人,罵教育部長,責備他教育政策的錯誤,當時他說,教育政策如不能改正過來,對於國家是重大的損害。
國民黨的教育政策偏重在科技,偏重在工商企業,人文丟掉了。我離開台灣的時候,聽說,過去行政院長孫運璿對台灣的局勢動亂,曾經流淚痛哭,懺悔。他說他做錯了事情,當時教育部曾經申請一筆經費,做人文教育用,他將之否定了,轉此經費為發展科技用,根本就沒有重視人文。到整個社會動亂,他後悔了,一生做了一件大錯事。此時悔莫及,已無法挽救了。
Hàng tuần anh đến nhà tôi, tôi sẽ dạy cho anh 2 giờ.
Phật Bồ Tát ứng hóa ở thế gian để giáo hóa chúng sanh, là thành tựu thật sự. Nếu đến thế gian giáo hóa chúng sanh mà không có thành tựu thì há chẳng phải đến uổng công sao. Chúng ta tin tưởng Phật Bồ Tát có trí huệ viên mãn, có đức tướng viên mãn, chắc chắn là người có thành tựu; thành tựu nhiều hay ít thì không nhất định, thành tự lớn hay nhỏ cũng không nhất định, đây chính là “ở chỗ gặp duyên không như nhau” mà Thiện Đạo Đại Sư đã nói, câu này nói được rất hay.
Dạy học không rời khỏi dòng chảy thời đại, đặc biệt là chúng ta hiện nay, vì sao vậy? Tâm thái học tập hiện nay thay đổi rồi, giáo dục cơ bản đã mất rồi. Năm xưa khi tôi 26 tuổi, phải tự lo cho đời sống của mình, không thể không đi làm, hi vọng lợi dụng thời gian rảnh trong công việc mà có thể đến nghe Thầy dạy học, thì dã cảm thấy rất hài lòng rồi, tôi là thật sự muốn học một thứ gì đó. Trước đó, tôi đã viết một bức thư gửi cho Tiên sinh Phương Đông Mỹ, gửi kèm theo một thiên văn chương của tôi, Thầy đã viết thư thông báo cho tôi, hẹn tôi đến gặp mặt. Thầy nói với tôi: Trường học hiện nay, thầy không giống Thầy, trò chẳng giống trò, anh muốn đến trường để nghe giảng thì anh sẽ thất vọng tràn trề đấy. Tôi nghe mấy câu này của Thầy, cảm thấy rất thất vọng, chuyến đi này trắng tay rồi, Thầy đã cự tuyệt rồi. Nhưng lời Thầy nói ra là thật, một chút cũng không giả.
Lúc đó Thầy nhìn thấy biểu hiện của tôi rất chán nản, im lặng trong khoảng 5 phút thì Thầy nói chuyện, Thầy nói: Hay là thế này, hàng tuần anh đến nhà tôi, tôi sẽ giảng cho anh 2 giờ. Tôi theo học Triết học với Phương tiên sinh là ở chiếc bàn tròn trong phòng khách nhỏ của Thầy, một thầy dạy một trò, mỗi tuần 2 giờ đồng hồ. Không thể tưởng tượng nổi! Vì sao Thầy lại lại dạy dỗ tôi như vậy? Bởi vì tâm tôi chân thành muốn học, Thầy nhìn thấy rồi, tôi cũng có năng lực học tập.
Chúng ta tỉ mỉ mà suy nghĩ, trường học hiện nay so với 50 năm trước, đã trượt dốc quá xa rồi, thật sự đáng buồn. Chúng ta phải biết nguyên nhân trượt dốc, nhân tố đầu tiên, giáo dục gia đình không còn nữa, thứ hai là nền tảng tiểu học không còn nữa, đây mới là nguyên nhân căn bản. Trước đây ở trong nhà, cha mẹ, chú bác, trưởng bối đều làm tấm gương tốt, đều là giáo dục. Nhi đồng mỗi ngày lớn lên, ánh mắt nhìn thấy người lớn nói chuyện, người lớn làm việc, ngày ngày nhìn, ngày ngày đều đang bắt chước, học tập. Hiện nay thì phiền phức rồi, không ít gia đình, cha mẹ đều có nghề nghiệp, vừa sáng sớm đã đi làm rồi, buổi tối thì rất muộn mới về nhà, con cái và cha mẹ thậm chí cả tuần còn khó gặp nhau được một, hai lần. Người giúp việc trong nhà dẫn theo chúng, những gì chúng thấy là lời nói cử chỉ của người giúp việc, chúng sẽ học theo họ, đương nhiên tình thân đối với cha mẹ sẽ tan nhạt.
Một người phụ nữ có nghề nghiệp, ra bên ngoài có thể kiếm được bao nhiêu? Bạn có nghĩ đến cái giá phải trả là gì không? Thế hệ sau không còn nữa. Khi nào thì bạn mới giác ngộ? Đến khi về già thì mới biết, rồi trách con cái bất hiếu, con cái không chăm sóc mình, đến khi về già một thân một mình khổ sở không nơi nương tựa thì mới thấy rõ, mới nếm trải quả báo; quả báo vẫn chưa dừng lại ở đây, nhà Phật nói đây là hoa báo, còn có quả báo. Trong “Tam Tự Kinh” nói “Dưỡng bất giáo, phụ chi quá” (Nuôi không dạy, lỗi mẹ cha).
Khi trẻ nhỏ ba, bốn tuổi, cha mẹ có thể không rời xa con cái thì con cái đúng thật là sẽ không như đứa trẻ thông thường khác. Khi ở Queensland, tôi đã từng gặp một vị viên chức làm trong ngành ngân hàng, tô hỏi cô ấy đã làm trong ngành ngân hàng bao lâu? Cô ấy nói rất lâu rồi, từ khi kết hôn và sinh con, cô ấy đã nghỉ việc để chăm sóc con cái. Cứ vậy chăm sóc đến khi con được 10 tuổi, đứa trẻ đi học, có thể tự chăm sóc bản thân thì cô ấy mới quay lại ngân hàng làm việc.
Tôi nghe rồi rất cảm động, hiện nay rất ít phụ nữ có tri thức có thể biết được đạo lý này. Chúng tôi nghe rồi hoan hỉ tasn thán, người mẹ này đối với con cái thật tuyệt vời, có trách nhiệm, rất đáng được biểu dương. Để cho mọi người nhìn thấy loại hành trì này của cô ấy, suy nghĩ cho kỹ, có thể nghỉ việc trong 10 năm, chuyên tâm ở nhà phục vụ con cái, chăm sóc chúng, dạy dỗ chúng, con cái cô ấy làm sao mà không tốt được chứ?
Lão pháp sư Tịnh Không nói về Thầy Phương Đông Mỹ
===================
你每個星期到我家裡來,我給你上兩個小時課
佛菩薩應化在世間教化眾生,是真正的成就。如果來到世間,教化眾生沒有成就,豈不白來。我們相信佛菩薩有圓滿的智慧,有圓滿的德相,肯定是有成就的人;成就的多少不一定,成就的大小也不一定,這就是善導大師說的「總在遇緣不同」,此話說得太好了。
教學離不開委曲,特別是我們現在,為何?現在學習的心態變了,基礎教育喪失了。早年我二十六歲,要照顧自己的生活,不能不工作,希望利用工作多餘的時間,能夠旁聽老師的教學,就感到很滿意了,我是真想學一點東西。在此之前,我寫了一封信給方東美先生,隨信附上自己的一篇文章,他老人家寫信通知我,約我見面。老師告訴我:現在學校,先生不像先生,學生不像學生,你要到學校去聽課,你會大失所望。我聽了他這幾句話,感覺失望了,此趟空來了、白來了,老師拒絕了。但是他講的話是實話,一點都不假。
當時他看到我的表情很沮喪,差不多靜默了五分鐘,老師說話了,他說:這樣好了,你每個星期到我家來,我為你上兩小時課。我跟方先生學哲學是在他家小客廳小圓桌上,一個老師一個學生這樣教的,每個星期兩個小時。想不到!為何他會如此教導我?因為真誠想學的心他看出來了,我也有學習的能力。
我們細想現在的學校和五十年前比,大幅度的滑落了,令人悲哀。滑落的原因我們要知道,第一個因素,家庭教育沒有了,第二個小學的基礎教育沒有了,這才是根本原因。從前在家中,父母、伯叔、長輩都為子弟做榜樣,那是教育。兒童每天張大眼睛看大人說話,大人做事,天天看,天天就在模仿、就在學習。現在麻煩,不少的家庭父母都有職業,早晨一早就上班了,晚上很晚才回來,兒女與父母甚至一個星期難得見一、兩次。家裡的傭人帶他,他所看的是傭人的言語舉止,他就學他了,與父母的親情當然就生疏了。
一個職業婦女,在外面能賺到多少?是否想到所付出的是什麼代價?下一代沒有了。何時才能覺悟?到老的時候才知道,怪兒女不孝,兒女不照顧自己,老時孤苦伶仃,才明瞭,才嘗受果報;果報還不止於此,佛家講此嘗受到的是花報,還有果報。《三字經》中「養不教,父之過」。
父母能夠在小孩三、四歲時不離開兒女,兒女確實會與一般兒童不一樣。我在昆士蘭遇到一位在銀行做事的職員,我問她在銀行工作多久了?她說很久了,自結婚生小孩之後,她就把工作辭掉了,照顧小孩。一直照顧到十歲,小孩上學,可以自己照顧自己了,再回到銀行上班。
我聽了很感動,現在很少知識婦女能知此理。我們聽了歡喜讚歎,這位母親對得起兒女,負責任,很值得表揚。讓大家看到她這種行持,好好的想想,能夠辭掉工作十年,專心在家為兒女服務,照顧他、教導他,她的兒女如何會不好?

Tiên sinh Phương Đông Mỹ & Pháp sư thời trẻ







