THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN – Tập 116/195 (66B – bộ 128 đĩa)
Các vị đồng tu, xin chào mọi người! Xin mời xem đoạn thứ 53 trong Cảm Ứng Thiên, đoạn này chỉ có một câu:
“Khí pháp thụ lộ.” (Bỏ qua pháp luật, nhận của hối lộ)
Trong chú giải, từ câu này cho tới câu “Kiến sát gia nộ” (Thấy người khác bị xử tội chết mà còn oán giận), đều là nói về hình sự, quan tòa xử lý vụ án không tuân thủ pháp luật, nhận hối lộ. Hiện nay không chỉ là quan tòa xử lý vụ án mà trong chú giải nói rất hay: “Phàm là nha dịch, thư lại đều bao gồm ở trong đó”, chứ không phải chỉ nói đến quan tòa phán tội. Hiện tại rất nhiều quốc gia khu vực, việc lừa gạt, hối lộ trong xã hội đã trở nên vô cùng bình thường. Thậm chí mọi người trong xã hội cho rằng đó là chuyện bình thường, không có gì lạ lẫm. Cho nên có quyền, có thế, có tiền thì làm chuyện gì cũng dễ dàng.
Mặc dù như vậy, những người thông minh cũng biết cách lách luật, chúng ta từng nghe nói qua, pháp luật là chế định ra cho người nào? Là cho người tốt, cho người tuân theo pháp luật, thậm chí có người nói là dành cho người khờ, người ngốc. Họ đều không biết được nhân duyên quả báo tơ hào chẳng sai. Phàm là người cố ý phạm pháp, người biết mà cố tình vi phạm, nhiễu loạn xã hội, khiến nhân dân không còn chốn nương thân, gặp chuyện thì không biết làm sao làm cho tốt, thái độ, hành vi như vậy, trời người đều phẫn nộ. Trước mắt cho dù chiếm được một chút lợi ích nhưng quả báo sau này không thể tưởng tượng được.
Thế nhưng ngày nay có mấy người tin tưởng vào nhân quả báo ứng, có mấy người tin tưởng vào kiếp sau chứ? Mặc dù những chuyện này ở trong khoa học cũng có rất nhiều chứng minh, người phương Tây cũng dùng khoa học kỹ thuật tiên tiến để thăm dò cái gọi là tình trạng của thế giới tâm linh. Nửa thế kỷ gần đây thành quả cũng tương đối lớn lao, biết bao nhiêu người đã nhìn vào chân tướng sự thật này, không thể không tin. Mặc dù như vậy, một số kẻ làm điều phi pháp vẫn không tỉnh ngộ, không biết quay đầu, vẫn xem trọng lợi ích trước mắt như cũ, không hề nghĩ đến quả báo về sau, đây là [người] không quan tâm đến bất kỳ thứ gì, còn chúng ta phải giác ngộ, chúng ta phải hiểu rõ.
Thế Tôn thuyết pháp, “ba lần chuyển pháp luân” cũng là dùng ba loại phương thức khác nhau để dạy bảo khuyên nhủ chúng sanh. Thứ nhất gọi là “thị chuyển”, là chỉ ra cho các vị, gợi ý cho các vị. Người thượng căn lợi trí, Phật vừa gợi ý thì họ liền hiểu, liền thông đạt, liền giác ngộ. Người căn tánh thấp hơn một bậc vẫn chưa thể giác ngộ thì Phật dùng phương pháp khuyên bảo rõ ràng, như trong kinh điển chúng ta thấy Thế Tôn gọi tên một ai đó; gọi tên rồi liền giảng cho người đó, đây là “khuyến chuyển”. Người thông minh thì không cần phải gọi tên, Phật chỉ cần nói hoặc có một động tác, một cử chỉ thì họ liền hiểu.
Lần này chúng tôi tổ chức hai đợt giảng kinh ở Kuala Lumpur. Ngày đầu tiên tôi đi xem hiện trường, tôi ngồi trên bục, cảm thấy ánh đèn chiều rất nóng, chiếu trong hai giờ đồng hồ thì vô cùng khổ sở. Tôi ở đó gọi pháp sư Ngộ Hoằng, tôi nói: “Con thấy ánh đèn này như thế nào?”, gợi ý cho Ngộ Hoằng. Cậu ấy nói: “Rất tốt, rất tốt”. Tại sao tôi lại không nhắc đến cái khác? Thực sự là không chịu nổi nên mới hỏi: “Con thấy thế nào?”. Các vị lên trên bục này ngồi một lát thì các vị liền hiểu được, liền cảm thấy rất nóng! Đây là gợi ý, lập tức phải biết, lập tức phải hiểu được. Người ta lắp bóng đèn ở nơi cao như vậy không dễ dàng gì, lắp rất vất vả, cho nên vừa gợi ý thì phải hiểu được.
Phương pháp dạy học thứ ba là “tác chứng”. Tác chứng như thế nào? Giống như ở dưới ánh đèn đó giảng hai giờ đồng hồ, người cũng muốn ngất đi rồi thì mọi người mới biết ánh đèn đó quá nóng, ngày thứ hai giảng không nổi nữa, đây chính là tác chứng, chứng minh cho quý vị xem. Thế gian hiện tại chúng ta nhìn thấy rất nhiều sự tích tác chứng chuyển này. Chúng ta nhìn thấy rất nhiều chuyện cảm ứng, đó là tác chứng chuyển.
Lần hoằng pháp này thời gian mặc dù ngắn, chỉ có hai ngày nhưng cũng có rất nhiều tướng lành, rất nhiều người nhìn thấy, đều đến kể cho tôi nghe. Khi phóng sanh thì nhìn thấy A Di Đà Phật; lúc thỉnh pháp thì nhìn thấy Phật quang. Rất nhiều tướng lành, đây đều chứng minh cho chúng ta thấy, đặc biệt thù thắng nhất là chúng ta nhìn thấy rất nhiều tướng lành vãng sanh của các đồng tu niệm Phật. Nếu như mọi người đều bình tâm mà quan sát tỉ mỉ thiện nhân thiện quả, ác nhân ác quả, hiện tại quả báo đến rất nhanh, đây đều là chứng minh cho chúng ta xem. Chúng ta nghe thấy rồi, nhìn thấy rồi, phải quay đầu, quay đầu là bờ, đời người rất ngắn ngủi.
Ngày hôm qua bên Nam Kinh có gọi điện thoại cho tôi, trường trung học Nam Kinh có hai vị hiệu trưởng muốn đến thăm chỗ chúng ta vào thứ Bảy này. Trong đó có vị hiệu trưởng Quan là bạn cùng lớp với tôi, lúc còn đi học chúng tôi không những cùng lớp mà còn ngồi chung một bàn, một chiếc bàn hai học sinh ngồi. Năm đó mới mười mấy tuổi, hiện tại đã hơn bảy mươi rồi, nghĩ tới năm xưa cứ ngỡ như ngày hôm qua vậy, bạn nói xem cuộc đời này có ý nghĩa gì chứ? Nhân sanh khổ đau ngắn ngủi. Họ đến đây vào tối ngày 31, e là không thể nghe tôi giảng kinh rồi, ngày hôm sau là chủ nhật, tôi tiếp đãi ông ấy một ngày, thứ hai tôi phải đi Hồng Kông rồi. Tốt, nói ông ấy tới niệm Phật đường niệm Phật, niệm Phật đường của chúng ta niệm Phật hai mươi bốn giờ đồng hồ không ngừng nghỉ, đến nơi đó niệm Phật cũng xem như là trồng chút thiện căn, lần này ông từ Singapore tới cũng không uổng công.
Trồng thiện nhân được thiện quả, tạo ác nghiệp nhất định có ác báo, quả báo rất nhanh chóng, rõ ràng. Thế nên tôi thường khuyên bảo khích lệ các đồng tu, làm chuyện tốt nhất định phải tuân thủ pháp luật, không thể nói làm việc tốt thì có thể vi phạm pháp luật được. Vi phạm pháp luật là điều vô cùng bất đắc dĩ, hơn nữa phải có trí huệ cao minh, chúng ta nếu không có trí huệ mà học theo phương tiện thiện xảo của Bồ-tát, sau này gây ra họa lớn, gọi là “dục tốc bất đạt”. Chân thật có trí huệ cao minh thì sẽ tùy cơ ứng biến, họ biết rõ đang gặp phải vấn đề gì, làm sao có thể hóa giải vấn đề họ đều rất rõ ràng, rất minh bạch. Các vị làm, sau khi có vấn đề thì lúng ta lúng túng, không có năng lực hóa giải, đây là quyết định sai lầm.
Thông thường các đồng tu nghe nói việc nào đó có công đức lớn thì nhanh chóng đi làm, chỉ ham cái lợi trước mắt, tâm không thanh tịnh rồi. Việc tốt này thực tình mà nói chi bằng không có việc gì. Vì sao vậy? Quả báo của việc tốt tu phước này là phước báo nhân thiên hữu lậu, các vị nhất định chỉ có được phước báo này. Có được phước báo rồi các vị nghĩ xem có thể không tạo nghiệp hay sao?
Chúng ta nhìn xem xã hội trước mắt, người làm quan lớn, phát tài to đều là đời trước tu phước ở trong cửa Phật, đời này họ có địa vị, có quyền thế, có tài phú, họ tạo ra những nghiệp gì? Hitler đời trước là người đại thiện, thế nên mới có thể làm quốc vương, mới có thể giết mấy triệu người mà không cần đền mạng. Phàm phu giết một người thì phải đền mạng, ông ấy giết mấy triệu người không cần đền mạng, quý vị nói xem phước báo lớn biết bao? Người giàu có thì ngày ngày đều ăn thịt chúng sanh, ăn rồi thì tương lai phải trả nợ, trong kinh Phật đã nói rất rõ ràng, ăn nửa ký thịt thì đời sau phải trả cho chúng tám lạng, các vị nói xem chẳng phải xong rồi sao! Thế nên vẫn không bằng người nghèo khổ, cơm canh đạm bạc, ít tạo nghiệp. Đạo lý này chúng ta phải hiểu được. Cho nên Phật dạy chúng ta tu thiện, phía trước có một câu nói, “ly nhất thiết tướng, tu nhất thiết thiện” (Lìa hết thảy hình tướng, tu hết thảy việc thiện). Vậy là đúng rồi, đây là Bồ-tát hạnh, là sự nghiệp của Bồ-tát, lìa tướng mà tu thiện.
Vào đời nhà Đường, cư sĩ Bàng Uẩn thị hiện cho chúng ta xem, ông ấy chính là khuyến cáo những người thế gian chỉ biết ham cái lợi trước mắt. Vì sao họ lại đi làm chuyện tốt vậy? Là cầu xin quả báo, vì muốn được quả báo tốt mà đi làm nhiều việc thiện một chút, đoạn ác tu thiện. Phật dùng phương pháp này khuyên mọi người, là để khuyên những người thế tục vẫn chưa muốn thoát khỏi lục đạo luân hồi, những người hạ hạ căn, tầm nhìn cạn cợt, không muốn thoát ly luân hồi nên Phật dạy cho họ phương pháp này. Căn tánh trung thượng thì Phật nhất định khuyên bảo họ nên giác ngộ, cần phải siêu vượt lục đạo, vĩnh viễn thoát khỏi luân hồi, đây là sự từ bi chân thật của Phật.
Cư sĩ Bàng Uẩn đã thị hiện cho chúng ta xem. Biểu diễn điều gì? “Việc tốt không bằng không việc gì”. Gia đình ông tương đối giàu có, ông học Phật khai ngộ, chân thật minh bạch rồi, đem kim ngân tài bảo trong nhà chuyển lên một chiếc thuyền lớn, chèo thuyền ra giữa sông Trường Giang thì đục thuyền cho chìm xuống, tất cả đều chìm xuống đáy sông, cái gì ông cũng không còn nữa. Người khác nhìn thấy liền hỏi ông: “Bàng cư sĩ à, những tiền tài này ông không cần nữa, tại sao không đem đi làm việc tốt như cứu tế người khác?” Ông chỉ trả lời một câu “Việc tốt không bằng không việc gì”, không có việc gì thì mới chân thực là việc tốt.
Xã hội ngày nay tại sao lại loạn như vậy? Cư sĩ Lý Bỉnh Nam nói rất hay, trong xã hội này người tốt quá nhiều rồi. Chúng tôi nghe xong không hiểu, người tốt nhiều không phải là chuyện tốt sao, vậy thì quá tốt mà! Phía sau Ngài ấy có thêm một câu, viết thêm bốn chữ trên bảng đen: “hảo nhân háo sự” nghĩa là người tốt tham việc, sau đó vẽ một vòng tròn quanh chữ “háo sự”, vẽ vòng tròn là thể hiện chữ này đa âm đa nghĩa, người tốt là gì? Là người háo sự. Mỗi một người đều háo sự, đều giành nhau làm chuyện tốt thì phiền phức lớn rồi. Việc tốt chân thực, Phật dạy chúng ta tùy duyên chứ không phan duyên, vĩnh viễn giữ gìn tâm địa thanh tịnh bình đẳng. Tâm thanh tịnh, bình đẳng, từ bi thì các vị làm việc nào cũng là việc tốt, chân thật là việc tốt. Nếu như tâm không thanh tịnh, không bình đẳng, không từ bi, “không từ bi” này nói như thế nào? Người bạn thích thì từ bi, người bạn không thích thì một chút từ bi cũng không có, từ bi như vậy là không thật, từ bi như vậy là không bình đẳng, không thanh tịnh. Nhà Phật gọi đó là “ái duyên từ bi”, việc tốt mà làm như vậy thì không phải là việc tốt chân thật. Chúng ta phải hiểu được ý nghĩa chân thật của lời Phật dạy, trong phần khai kinh kệ mỗi ngày đều đọc “Nguyện giải Như Lai chân thật nghĩa”, hiểu được ý nghĩa chân thật thì chúng ta mới là học trò tốt của Phật, mới có thể chân chánh y giáo phụng hành.
Các vị đồng học nhất định phải ghi nhớ, lời Phật dạy không phải là từ ý của Phật mà ra. Nếu như từ ý của Ngài, chúng ta đi theo Ngài thì bị Ngài xỏ mũi rồi, đây không được xem là hảo hán, vậy Phật cũng ức hiếp người. Tất cả những gì Phật dạy là từ trong chân tâm bổn tánh hiển lộ ra bên ngoài, không có ý của Ngài ở trong đó. Chân tâm là đồng tâm với hết thảy chúng sanh trong mười phương thế giới, các vị phải biết chân tâm đều là tương đồng, vọng tâm thì không tương đồng. Bổn tánh là giống nhau, tập tánh thì không giống nhau. Cho nên lời Phật dạy từ trong chân tâm bổn tánh hiển lộ ra, chúng ta thuận theo lời Phật dạy, chính là thuận theo chân tâm bổn tánh của chính mình. Do đó chúng ta đối với Phật pháp tâm phục khẩu phục, hóa ra Thế Tôn gọi hết thảy chúng sanh ai ai cũng là người đội trời đạp đất (hoàn toàn tự lập tự quyết).
Thế nên trong kinh luận cũng thường tán thán Phật Bồ-tát là “Vô y đạo nhân” (bậc đạo nhân không dựa theo ai), “y” tức là chỗ dựa. Chân tánh không hề có chỗ dựa, vọng tâm vọng thức đều cần chỗ dựa, nó phải dựa vào chân tâm, dựa vào chân tánh, rời khỏi chân tâm chân tánh thì nhất định không thể nào có vọng tâm vọng thức. Cho nên một cái có chỗ dựa, một cái không có chỗ dựa, không có chỗ dựa mới là mình chân thật, có chỗ dựa thì liền sai rồi. Chúng ta trong pháp đại thừa nhìn thấy Nhất chân pháp giới không có chỗ dựa, thập pháp giới thì có chỗ dựa, lục đạo thì có chỗ dựa. Những điểm này chúng ta suy ngẫm nhiều một chút mà xem, sau đó thực hành trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta, làm thế nào để đoạn ác tu thiện, làm thế nào để phá mê khai ngộ thì ít nhiều chính mình cũng có khái niệm.
Thường xuyên phải đọc kinh, thường xuyên phải xem chú giải, chú thích của các vị đại đức xưa, biết được chính mình phải làm thế nào trong cuộc sống hằng ngày. Trong đối nhấn xử thế tiếp vật đều có thể tương ứng với lời dạy bảo trong kinh luận thì liền tương ưng với chân tâm tự tánh, đây mới thực sự là công đức, sẽ không còn rơi vào hiểu lầm, không còn làm sai nữa.
Được rồi, hôm nay thời gian đã hết, chúng ta cùng nhau học đến đây. A Di Đà Phật!

