TỔNG CỘNG 80 TẬP (tách tập)
Đệ Tử Quy & Tu Học Phật Pháp – Tập 32A
Kính chào sư phụ thượng nhân, kính chào chư vị pháp sư, chư vị đồng tu, A Di Đà Phật!
A Di Đà Phật!
Khi nãy chúng ta có nhắc tới “yêu tiếc sanh mạng”, cho nên yêu thương bảo vệ tất cả đồ vật, không nên chà đạp. Cho nên trong Chu Tử Trị Gia Cách Ngôn có dạy là, “Một bát cháo, một hạt cơm, nên nghĩ kiếm được không dễ; Nửa tấm vải, nửa sợi tơ, phải nhớ làm ra rất khó”. Tôi hỏi các em nhỏ: gạo từ đâu mà có? Chúng nói: từ nhà bếp. Tiếp đó tôi lại hỏi chúng, gạo trong nhà bếp từ đâu mà có? Là do cha mẹ mua. Cha mẹ mua gạo ở đâu? Mua ở siêu thị. Gạo ở siêu thị lại từ đâu mà có? Suy diễn như vậy thì chúng mới biết một hạt cơm đến được tay chúng, thậm chí ăn vào trong miệng chúng là sự cống hiến của biết bao nhiêu người, là mồ hôi của biết bao nhiêu người mới thành tựu được hạt gạo này, cũng để chúng cảm nhận được xã hội này là một thể tương trợ lẫn nhau. Cho nên trước tiên phải cảm ơn bác nông dân đã vất vả cày cấy, còn có sự giúp đỡ, vận chuyển của rất nhiều người, sau đó là cha mẹ vất vả làm việc để kiếm tiền thì chúng ta mới có thể mua được chỗ gạo này.
Nếu cha mẹ thật sự biết dạy thì sẽ nhân cơ hội đưa con trẻ ra ngoài, để chúng được nhìn thấy bác nông dân canh tác, mồ hôi ướt lưng, mà phải trải qua mấy tháng mới được thu hoạch. Khi con trẻ nhìn thấy hình ảnh như vậy để cảm nhận, chúng sẽ thể hội được “cày đồng đang buổi ban trưa, mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày, ai ơi bưng bát cơm đầy, dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần”. Khi chúng có thái độ như vậy, mỗi ngày ăn cơm chúng đều cảm ơn bác nông dân đã vất vả cày cấy, và tất cả những người đã cống hiến, chúng dùng tâm cảm ân như vậy để ăn cơm, để yêu tiếc đồ ăn. Tin tưởng là với thái độ như vậy, bát cơm đó khi ăn vào có mang lại hiệu quả tốt hay không? Kết tinh của bát cơm đó có thể sẽ khá tốt.
Ngoài việc yêu tiếc thực phẩm, đối với hết thảy đồ vật đều phải tiết kiệm, “chăm chỉ là cái gốc giàu có, tiết kiệm là cái gốc giữ nhà”. Một gia đình muốn duy trì được nhất định phải tiết kiệm, đương nhiên muốn trở nên giàu có chắc chắn phải chăm chỉ lao động, làm gì có bữa ăn trưa nào miễn phí. Trong Kinh Dịch có một quẻ gọi là quẻ Tiết, tiết trong từ tiết kiệm, trong quẻ này cũng rất vi diệu, trong hào từ của quẻ này có nói là “tiết chế mà vui vẻ thì tốt; vui vẻ tự tiết chế thì hanh thông; tiết chế tới mức cực khổ, nếu giữ mãi là xấu, nếu hối hận thì hết xấu”. Thái độ tiết kiệm còn có cảnh giới khác nhau, nếu như khi chúng ta tiết kiệm mà vui vẻ ngọt ngào thì đại cát. Khi chúng ta tiết kiệm vì muốn làm tấm gương cho con cái, nghĩ đến nhờ chúng ta tiết kiệm mà giúp được càng nhiều người không bị chết đói, chúng ta dùng tâm như vậy để tiết kiệm thì sẽ vô cùng vui vẻ. Khi chúng ta xem nhẹ vật chất, coi trọng đời sống tinh thần, tự nhiên nhu cầu về vật chất của bạn sẽ càng ngày càng giảm xuống, chứ không cần gượng ép. Cho nên chúng ta nhất thời không nên yêu cầu người thân bạn bè ngay lập tức phải giảm nhu cầu ăn uống xuống mức thấp nhất, như vậy sẽ khiến họ phiền não, chúng ta thuận theo tự nhiên là được rồi, đợi khi nào họ tràn đầy pháp hỉ, tự nhiên cũng dần dần buông bỏ dục vọng. Cho nên Nhan Uyên thời Xuân Thu, Khổng phu tử rất khen ngợi người học trò này, bởi vì ông có thể, “Cơm một giỏ, nước một bầu, ở nơi ngõ hẹp, người khác chịu không nổi mà Nhan Uyên vẫn chẳng thay đổi niềm vui”. Cảnh giới này chỉ có khế nhập vào mới có thể cảm nhận được, ông đã làm được tiết chế mà vui vẻ.
Tiếp theo là “vui vẻ tự tiết chế”, trong lúc tiết kiệm cảm thấy lý đắc tâm an, không gượng ép chút nào. Bạn có thái độ như vậy thì “hanh thông”, cuộc đời, gia đình khá thuận lợi. Nhưng mà nếu như lúc tiết kiệm cảm thấy vô cùng đau khổ, không chịu được, vậy thì sẽ đi hoang phí, cho nên “tiết chế tới mức cực khổ, nếu giữ mãi là xấu”. Bạn xem lúc người làm cha mẹ tiêu xài lãng phí, có thể đoán ra kết cục sau này của gia đình họ không? Có thể nhìn ra được. Người thời xưa rất có trí huệ, nhìn hành vi cử chỉ của một người cũng có thể đoán ra kiết hung trong cuộc đời của họ, điều này là thực không hề giả.
Trong Tả Truyện cũng thường có câu chuyện ấn chứng. Có một lần quân đội nước Tần đi ngang qua khu vực do Chu Thiên Tử quản lý, căn cứ theo lễ nghi thì quân đội nước Tần phải xuống xe cung kính đi bộ ngang qua khu vực do Thiên Tử quản lý, sau khi đi qua mới được lên xe. Kết quả là quân đội nước Tần xuống xe nhưng rất khó chịu, được một lát lại leo lên xe, không chút cung kính nào với Thiên Tử. Bên cạnh có một người đọc sách nói là: quân đội nước Tần lần này ắt thua trận rồi. Sau đó gần như toàn bộ quân bị tiêu diệt, bởi vì không có tâm cung kính, nhất định sẽ ngạo mạn, mà trong sách Binh Thư có nói là, “binh lính kiêu ngạo ắt bại trận”, từ trong lời nói cử chỉ của họ có thể nhìn ra được kiết hung. Đến lúc đó sẽ hối hận, sẽ diệt vong. Chúng ta xem những vị quân vương hoang dâm vô đạo, đất nước đều bị diệt vong, gia đình cũng giống như vậy. Cho nên yêu tiếc sanh mạng khá quan trọng.
Khi chúng ta tiết kiệm, tiết chế cũng là đang cắt đứt tâm tham lam của chính mình. Khi làm mười việc thiện này không chỉ lợi ích người khác mà trực tiếp lợi ích chính mình, thành tựu đạo nghiệp của chính mình, thành tựu pháp thân huệ mạng của chính mình. Khi chúng ta luôn biết yêu tiếc sanh mạng thì sẽ không làm hại, không sân hận; khi chúng ta xả tài làm phước, chữ xả này có nghĩa là buông bỏ được tham lam keo kiệt từ vô thỉ kiếp đến nay của chúng ta, lợi ích người thực sự sẽ lợi ích chính mình. Cho nên “Cùng khuyên thiện – cùng lập đức – lỗi không ngăn – đôi bên sai”, chúng ta cùng xem câu tiếp theo:
“Hễ nhận cho – phân biệt rõ – cho nên nhiều – nhận nên ít; Sắp cho người – trước hỏi mình – mình không thích – phải mau ngưng; Ân phải báo – oán phải quên – báo oán ngắn – báo ân dài”
“Giang sơn đời đời có nhân tài, ai cũng lẫy lừng mấy mươi năm”, chúng ta cũng rất hoan hỉ, phong khí học tập của các em nhỏ sôi nổi như vậy, cho nên những năm về già sẽ không bị vứt bỏ. Câu kinh văn này đã dạy cho chúng ta một điều rất quan trọng đó là trong gia đình, trong khi chung sống với người khác phải hiểu được “xả”, không nên tranh đoạt với người khác. Chúng ta cũng hiểu được là, nguyên nhân các vấn đề trong gia đình, thế giới, xã hội hiện nay là gì? Đó là luôn tranh đoạt. Gia đình tranh đoạt thì đánh mất hòa thuận; đoàn thể tranh đoạt với đoàn thể thì dẫn đến xung đột; đất nước tranh đoạt với đất nước thì dẫn đến chiến tranh, căn nguyên đều ở chỗ tranh. Tranh nâng cao lên là đấu, đấu nâng cao lên là chiến, chiến nâng cao lên là gì? Tận thế đến rồi. Cho nên căn nguyên ở chỗ không tranh, mà không tranh phải bắt đầu hạ thủ từ không ích kỷ, từ biết buông xả, biết nhường nhịn để nâng cao đức hạnh của chính mình.
Cho nên lời dạy bảo mấy ngàn năm của Thánh Hiền, trước giờ chưa từng dạy chúng ta chữ “Tranh”, trong Luận Ngữ có câu “quân tử không tranh với ai, nếu có chỉ trong lúc bắn cung”, lúc nào mới có chút cạnh tranh? Đó là khi bắn cung, bởi vì thông qua bắn cung, mọi người có thể học hỏi lẫn nhau. Nhưng mà bắn cung xong, nếu như ai bắn khá chuẩn thì ngay lập tức nói với bạn bè là “đã nhường rồi”; sau khi bắn xong còn phải mời người khác uống một ly rượu, “thật sự là đã nhường tôi rồi”. Thực sự không hề dạy cạnh tranh. Khi thật sự phát sinh tranh chấp thì anh em cãi nhau, anh em kiện nhau ra tòa, chuyện như vậy hiện nay nhiều không? Nhiều! Cho nên trong Chu Tử Trị Gia Cách Ngôn có câu, “chiếm đoạt làm nên cửa nhà, không lý nào hưởng được lâu”, khi trưởng bối hà khắc, độc chiếm rất nhiều tiền của gia tộc, tài sản như vậy khó mà duy trì lâu dài được, có thể là quả báo rất mau kéo đến khiến số tiền đó nhanh chóng tiêu tan. Trong chương Huynh Đệ chúng ta cũng từng nhắc đến, “anh em trong nhà đều có con, anh nhường em nhịn làm gương cho con cháu”, làm trưởng bối phải nhìn xa trông rộng, “tranh” chỉ khiến cho đức hạnh của mình giảm sút, khiến cho gia đình bất hòa, khiến con cái học được thái độ làm người sai lầm.
Thời nhà Tùy có ba anh em, anh cả gọi là Điền Chân, hai người em gọi là Điền Khánh, Điền Quảng, cha mẹ họ qua đời rồi, Điền Chân định chia tài sản làm ba phần, và tách ra ở riêng. Sau khi tất cả mọi thứ được phân chia xong, trước cửa nhà họ vẫn còn một cây Tử Kinh, phải chia như thế nào đây? Ba anh em bàn bạc: hay là chặt làm ba phần, như vậy cũng công bằng. Vừa mới nói xong chưa được bao lâu thì cây Tử Kinh liền chết khô. Điền Chân là người từng đọc sách, nhìn thấy cây Tử Kinh chết, đột nhiên nghĩ tới câu “như cây liền cành”, anh em chúng ta phân chia, bây giờ lại muốn chia nhau cây Tử Kinh, cây cảm nhận được sự bất hòa, không còn nhân ái, không còn thân thiết nữa, nó liền chết khô. Điền Chân nghĩ: chúng ta không thể nào không bằng cây Tử Kinh được, phải yêu thương thân thiết mới đúng. Ông đem cảm nhận này nói cho hai người em của mình nghe: hi vọng anh em như cây liền cành, đều từ cha mẹ sanh ra, cha mẹ chắc chắn cũng không muốn nhìn thấy chúng ta chia tách. Sau đó anh em không ở riêng ra nữa, sống cùng nhau, không bao lâu sau thì cây Tử Kinh liền sống lại. Thực sự là vạn vật đều có cảm nhận, đến cây cối cũng có thể cảm nhận được sự bất hòa sanh ra khi gia đình bất hòa, cũng có thể cảm nhận được mỗi một thành viên trong gia đình đang đoàn kết, đang hòa thuận, nhất định cây cũng bừng bừng sức sống. Cho nên chúng ta nhất định phải nhớ kỹ “dĩ hòa vi quý”.
Nếu chúng ta không tranh mà biết buông xả, biết nhường nhịn, buông xả ắt có được, có câu xả đắc xả đắc, có xả ắt có đắc. Trong khóa học mấy ngày nay, mọi người đã học được đức hạnh buông xả nào của các vị Thánh Hiền xưa nay trong ngoài nước vậy? Có nhớ được ví dụ nào không? Tiên sinh Phạm Trọng Yêm buông xả tài sản của mình, lại khiến cho gia nghiệp của ông mấy trăm năm không suy bại, thậm chí là đức hạnh của ông còn trở thành tấm gương tiêu biểu cho người đọc sách mấy trăm năm sau. Chữ “xả” này đã được thành tựu phước báo cho vạn dân, chữ xả này cũng thành tựu đức hạnh của chính mình, tánh đức của chính mình. Cho nên trong “xả” có vô lượng ý nghĩa, trong nhường nhịn có vô lượng lợi ích. Chúng ta phải biết cách học tập, có thể thấy được sự nhẫn nhịn, khiêm tốn, lễ nhượng của sư trưởng thực sự giúp đức hạnh của ngài không ngừng được nâng lên, cũng khiến phước báo không ngừng được mở rộng.
Bởi vì khi chữ xả này thật sự là chân thành và từ bi thì nó liền thông đạt với tánh đức của con người. Mà trong tánh đức đã có sẵn vô lượng trí tuệ, vô lượng đức năng, vô lượng tướng hảo, tướng hảo thể hiện cho phước báo. Cho nên không chỉ có tướng hảo, còn có vô lượng tài phú ở trong đó. Chúng ta vốn có vô lượng tài phú, chỉ cần đức hạnh của chúng ta tương ưng với tánh đức, tài phú sẽ đến không ngừng. Mà tài phú này rất kì diệu, lúc không cần thì không tới, bạn cũng không phải suy nghĩ phải mua cổ phiếu nào, hay đầu tư tiền vào đâu, lo sợ tiền sẽ mất giá đi, không cần phải đau đầu như vậy. Nhưng mà chỉ cần chúng sanh cần, số tiền đó sẽ ngay lập tức có cảm ứng, sẽ được đưa đến đó, đó là tánh đức. Bởi vì tánh đức của sư trưởng có thể tương ưng với tánh đức của tất cả mọi người, cho nên thiện căn của những người này được hiển lộ ra ngay lập tức, họ liền tới thành tựu nhân duyên của việc lớn này. Người thực sự biết quản lý tiền tài, chuyên gia quản lý tiền tài thực sự sẽ hiểu được chân tướng sự thật, từ trong tự tánh đã có sẵn vô lượng tài phú.
Từ chữ “nhường” chúng ta cũng hiểu được, môn học bắt buộc phải tu khi con người chung sống với nhau đó là lễ nhượng, nhẫn nhịn, khiêm tốn. Nhường, cung kính khiêm tốn lễ phép, nhường điều gì? Nhường danh, nhường lợi, nhường tài vật, nhường công lao. Còn có điều gì? Nhường đồ ăn, nhường chỗ ngồi. Trong cuộc sống có rất nhiều điều chúng ta có thể suy nghĩ cho người khác, thậm chí còn có nhường đất nước, nhường thiên hạ. Phật đem thiên hạ nhường cho người khác, có được sự kính yêu của hết thảy người dân dành cho ngài, cũng trở thành tấm gương, không nên tham luyến danh văn lợi dưỡng, càng quan trọng hơn đó là giúp chúng sanh phá mê khai ngộ, có được lợi ích thực sự. Khi chúng ta có thể buông bỏ sự hưởng thụ của thế gian, thực ra chúng ta đã khiến cho tất cả mọi người tiếp xúc với chúng ta sanh tâm cung kính. Mà khi học sinh sanh tâm cung kính, hiệu quả học tập sẽ rất tốt, cho nên chúng ta phải “vì người diễn thuyết”, trước tiên chính mình phải mau chóng buông bỏ tự tư tự lợi, danh văn lợi dưỡng.
Thời nhà Chu bởi vì biết nhường cho nên thành tựu phong khí gia đình rất tốt, còn có vận mệnh của đất nước. Trong Đại Học cũng có câu “Cả nhà làm điều nhân, thì cả nước sẽ dấy lên phong khí nhân ái. Cả nhà đều lễ nhượng, thì cả nước sẽ dấy lên phong khí lễ nhượng”, mà nhà Chu nhường nhau điều gì? Thái Bá, Trọng Ung có thể nhường thiên hạ cho em trai là Vương Quý, tiếp đó Vương Quý truyền ngôi cho Chu Văn Vương, đến thiên hạ cũng không tranh giành nhau, vậy thì còn có gì mà tranh chứ? Gia đình hòa thuận vui vẻ tự nhiên sẽ khiến gia đình của người dân đoàn kết hòa thuận, cho nên nhường như vậy là nhường hiếu, nhường đễ, cũng nhường trung, khiến nhân dân học tập noi theo.
Còn gì nữa không? Nhường điều gì? Đến mạng cũng có thể bỏ, nhường cho huynh đệ. Mọi người có nhớ câu chuyện nào không? Triệu Hiếu, Triệu Lễ. Chúng ta thường đọc “câu chuyện giáo dục đạo đức” sẽ cảm nhận sâu sắc được là, hành vi của các nhân vật lịch sử, của các vị Thánh Hiền hình như đang biểu diễn nội dung của Tứ Thư. Cho nên trong Tứ Thư có lý luận, có phương pháp, còn kèm theo câu chuyện thực tế, Luận Ngữ và Mạnh Tử cũng là biểu diễn; mà trong “câu chuyện giáo dục đạo đức” càng diễn chi tiết hơn, biểu diễn rất nhiều lời dạy bảo trong Luận Ngữ, cho nên khi chúng ta đọc cảm thấy vô cùng hoan hỉ. Chu Công thực sự là bằng lòng đổi mạng của mình cho Chu Vũ Vương, có một lần Chu Vũ Vương bị bệnh rất nghiêm trọng, Chu Công đã viết một bài văn cầu nguyện, đứng trước cửa Thái Miếu lập lời thề với ông trời, cũng nói với cha của ông, còn có ông nội của ông là Thái Vương và Chu Văn Vương là: con hi vọng có thể giảm bớt tuổi thọ của mình để nhường cho huynh trưởng, giúp huynh ấy khỏi bệnh. Kết quả là cảm ứng rất mạnh liệt, sau đó Chu Vũ Vương liền khỏi bệnh.
Sau khi Chu Vũ Vương qua đời, bởi vì tuổi của Chu Thành Vương còn nhỏ, Chu Công giúp đỡ phò tá Chu Thành Vương trị vì thiên hạ. Sau khi Thành Vương trưởng thành, có một số lời đồn tới tai triều đình, nói là Chu Công có dã tâm. Chu Công không đợi Chu Thành Vương nghĩ ngợi, tự mình buông bỏ quyền lực địa vị, trở về nước Lỗ nơi ông quản lý, cho nên thực sự là luôn suy nghĩ cho Vua, suy nghĩ cho cháu trai của mình, không muốn cháu trai mình khó xử. Sau đó Thành Vương đi ra ngoài, nhìn thấy trên trời xuất hiện hiện tượng khác thường, ban ngày mà có sét đánh, người xưa hiểu được y báo tùy theo chánh báo chuyển, Thành Vương phản tỉnh lại: có phải mình đã làm chuyện gì không hợp lẽ trời sao? Ông liền tới trước Thái Miếu phản tỉnh, đúng lúc phát hiện bài văn khấn nguyện cầu kéo dài tuổi thọ cho huynh trưởng của Chu Công. Chu Thành Vương vừa xem xong, vô cùng cảm động, cũng rất hổ thẹn, chú mình đã phò tá mình như vậy, lại chấp nhập giảm thọ để cầu phúc cho cha của mình, Chu Thành Vương liền đích thân mang theo văn võ bá quan đi đón Chu Công trở về; cho nên thế hệ trước anh thương em, em kính anh như vậy, thế hệ sau sẽ noi theo, biết buông xả cả sanh mạng.
Còn có buông xả danh tiếng, bởi vì chúng ta hiểu được, danh tiếng nhất định là do mọi người cùng nhau thành tựu mà có. Ví dụ như, tướng quân đánh thắng trận, danh tiếng công lao này nên thuộc về ai? Nhưng mà rất nhiều vị tướng quân sau khi đánh thắng trận thì trong đầu lại nghĩ gì? Ta có công lao lớn biết bao! Thực ra thời xưa, sau khi thắng trận trở về phải dùng nghi thức truy điệu, người thời xưa tâm địa nhân hậu, tuyệt đối không hi vọng là xảy ra giết chóc, bất đắc dĩ mới có chiến tranh. Cho nên trong thơ từ cũng nói là “Một tướng thành danh vạn xác phơi”
Quang Vũ Đế thời Đông Hán có một vị tướng quân tên là Phùng Dị, ông là tướng quân của Quang Vũ Đế. Sau khi đánh thắng trận, tất cả tướng quân đều tụ tập lại bắt đầu khoe khoang “tôi có bao nhiêu công lao”, ở đó giành công lao của nhau, Phùng Dị không nói lời nào, một mình đi tới một cây đại thụ trầm mặc ngồi xuống, không tranh giành danh tiếng với họ. Khi một người có đức hạnh không tranh giành, những người khác sẽ cảm thấy mất mặt, sẽ phản tỉnh lại: người ta có công lao mà không tranh giành, mình còn ở đó tranh công sao. Khi chúng ta hiểu được nhường nhịn, trong vô hình cũng đánh thức tâm hổ thẹn của người khác. Có câu “tâm xấu hổ về điều ác là khởi đầu của chánh nghĩa”, mỗi người đều có chánh nghĩa, nhưng cần được đánh thức, khi chúng ta biết nhường nhịn, không tham lam thì có thể thức tỉnh sự giác ngộ của họ.
Các vị đồng tu, chúng ta làm ở vị trí nào trong bất kỳ ngành nghề nào cũng đều vô cùng quan trọng, chỉ cần bạn có đức hạnh, không tham lam, không lười biếng, tận tâm tận lực làm việc thì bạn chỉ cần ngồi đó cũng mang lại ảnh hưởng tốt đẹp cho cả đoàn thể. Nhưng mà nếu như tất cả mọi người trong đoàn thể đều tham lam, tất cả mọi người đều không có đức hạnh, vậy thì tốc độ đọa lạc của đoàn thể này sẽ vô cùng nhanh. Mỗi một người đều rất quan trọng, chỉ cần bạn làm đúng, làm tốt, những người khác sẽ không dám làm bừa. Như vậy là hiểu được nhường danh tiếng.
Quang Vũ Đế thấy được rất cảm động, phong cho Phùng Dị làm “tướng quân Đại Thụ”, ý là thường ngồi dưới gốc cây đại thụ, không tranh giành với người khác. Mà tướng quân đại thụ công đức vô lượng, bởi vì phong phạm của ông đã kéo dài trong mấy ngàn năm lịch sử. Cho nên mọi người phải thường nghĩ là, “cử chỉ đời đời làm đạo cho thiên hạ, hành vi đời đời làm khuôn phép cho thiên hạ, lời nói đời đời làm chuẩn mực cho thiên hạ”. Nếu như chúng ta nghe xong cảm thấy trách nhiệm thật nặng nề, chúng ta có thể sửa thành “cử chỉ đời đời làm đạo cho gia đình, hành vi đời đời làm khuôn phép cho gia đình, lời nói đời đời làm chuẩn mực cho gia đình”, có mục tiêu như vậy, tin là hành vi của chúng ta sẽ mang lại ảnh hưởng lâu dài. Người thời xưa vô cùng thận trọng, xem trọng nghiêm khắc với chính mình giữ gìn lễ giáo, thái độ của họ là “Lời nói cử chỉ của quân tử ảnh hưởng đến vạn vật trong trời đất, chẳng lẽ không thận trọng hay sao”? Họ có thể cảm nhận được, từng lời nói cử chỉ của họ rất có ảnh hưởng trong trời đất, không chỉ con cái của chính mình, thậm chí là còn có ảnh hưởng vi diệu đến trời đất quỷ thần, “chẳng lẽ không thận trọng hay sao”, nhất định phải thận trọng. Mọi người có thể tìm một gốc cây lớn ngoài công ty, sau này khi mọi người tranh công thì bạn có thể nhanh chóng tới ngồi dưới gốc cây.
