TỔNG CỘNG 80 TẬP (tách tập)
Đệ Tử Quy & Tu Học Phật Pháp – Tập 28B
Ở Sán Đầu là nơi giáp biển nên hải sản rất nhiều, nghiệp sát cũng rất nặng. Ở Sán Đầu có một quán chay tên là Giác Tây Viên, mục đích ban đầu khi mở quán này là hi vọng có nhiều người ăn chay hơn, không sát sanh nữa, mà cũng hi vọng có nhiều người biết đến Phật pháp hơn, có thể phá mê khai ngộ. Bởi vì lí do này mà mở quán chay. Một đĩa cơm chỉ tốn ba đồng là có thể ăn no, mà món ăn có tới mấy chục món, ai tới ăn cũng vô cùng vui vẻ, họ cũng thường thay đổi món ăn. Dự định ban đầu của họ là một tháng sẽ lỗ khoảng mấy chục ngàn đồng, ít ra có thể khiến nhiều người ăn chay, không ăn thịt, lại được biết đến Phật pháp, biết đến học vấn của Thánh Hiền. Họ dự tính nếu như một ngày có năm trăm người tới ăn, có năm mươi người cầm sách mang về, có năm người đọc, có một người đọc xong tiếp nhận, vậy thì cũng đáng giá. Nếu như người đọc xong chịu tiếp nhận, sau đó vãng sanh thành Phật, vậy thì tiệm của họ đã kiếm lời rồi. Mang theo tâm suy nghĩ cho chúng sanh như vậy để khai trương quán.
Tuần trước còn miễn phí cúng dường cho mọi người tới ăn, một ngày có một hai ngàn người tới. Kết quả là từ hôm khai trương đến nay không thua lỗ mà còn có lời. Một buổi có khoảng năm trăm người tới ăn cơm, hơn nữa không chỉ là người đạo Phật tới ăn, bởi vì họ thiết kế quán ăn rất đẹp, trên tường có treo lời dạy của đạo Cơ Đốc, đạo Hồi, còn có quan niệm văn hóa đa nguyên của sư trưởng nữa. Cho nên rất nhiều người theo đạo Cơ Đốc sau khi họp xong, mấy chục người cùng tới quán ăn của họ dùng bữa. Bởi vì có nhiều người tới ăn, thu nhập của họ cũng giúp duy trì quán, mà số tiền dư ra có thể làm ba việc. Thứ nhất là định kì đi phóng sanh, phần tiền lời đầu tiên mang đi phóng sanh, thứ hai là đi in kinh sách đạo Phật, kinh sách Thánh Hiền, thứ ba là đi thăm người già yếu, cô quả và trẻ em, nhưng người nghèo khó ở địa phương.
Người bình thường cảm thấy mối làm ăn như vậy có thể làm không, nếu như là bạn, bạn có dám làm không? Nếu là doanh nhân bình thường khi nghe được như vậy sẽ nói: kinh doanh như vậy chắc chắc sẽ lỗ vốn. Nhưng mà chúng ta không thể tùy thuận theo cách nhìn của thế gian, phải tùy thuận theo chân lý, càng bố thí thì đạt được càng nhiều. Nếu họ gặp được những người lang thang thì cũng sẽ miễn phí cung cấp đồ ăn, mà đồ ăn cho những người lang thang ăn không phải là đồ thừa, mà múc đồ ăn mới đưa cho họ ăn; đây thật sự là tu tâm bình đẳng, tâm không phân biệt cao thấp. Quan chức địa phương cũng tới chỗ họ ăn cơm, sau đó nói với họ chuyện họ đang làm là chuyện tốt, mang lại phúc lợi cho xã hội. Tỷ lệ người phạm tội ở chỗ họ đã giảm xuống rõ rệt.
Có một số học sinh cấp hai, cấp ba tới ăn cơm, sau khi ăn xong còn xắn tay áo lên đi vào phòng bếp giúp đỡ rửa chén, phong khí thiện lương thực sự có thể không ngừng được tạo ra. Còn có một chú tài xế taxi miễn phí giúp chở pháp bảo, chỉ cần chở pháp bảo thì gọi điện thoại cho chú là chú sẽ tới. Mỗi ngày chú tài xế còn đóng góp mười đồng để làm chuyện tốt này, phía sau xe taxi của chú cũng để một số pháp bảo của sư trưởng, chỉ cần khách ngồi xe nào có hứng thú thì chú sẽ chuyển pháp luân trong xe taxi của mình, phổ biến rộng rãi cho người biết. Cho nên trên thế gian này đích thực có rất nhiều việc cần làm, cần chúng ta dẫn đầu làm. Sư trưởng cũng dạy chúng ta, chuyện người khác muốn làm thì nhường cho họ làm, chuyện người khác không làm, chuyện thiếu người làm thì chúng ta phải chủ động dẫn đầu làm. Chúng ta hộ trì chúng sanh không tạo sát nghiệp nữa, đồng thời cũng để cho càng nhiều người gặp được pháp duyên trăm ngàn vạn kiếp khó gặp được này, tin rằng quán ăn của họ sẽ càng ngày càng phát triển tốt. Tôi nghe nói đã mở chi nhánh ở Malaysia rồi, chuyện tốt này hi vọng mọi người chung tay góp sức, phải tin rằng “người có nguyện vọng thiện thì ông trời ắt thành toàn”.
Đối với động vật phải yêu thương bảo hộ, đối với thực vật cũng nên trân trọng, thực ra sanh mạng của tất cả sinh vật và con người chúng ta là một thể. Vừa rồi có một con ruồi bay qua, đột nhiên làm tôi nhớ tới, lúc tôi đi giảng ở miền núi, trên núi có muỗi. Chúng ta học Phật biết được rằng “hết thảy chúng sanh đều có đức tướng trí huệ của Như Lai”, bạn giết chết một con muỗi, cũng là giết một vị Phật, phải đối xử bình đẳng với chúng, chúng ta phải hoan hỉ cúng dường chúng. Có điều lúc đó tôi còn chưa biết cô Dương, cô Dương nói có thể nói chuyện với các bạn muỗi, nói chúng đừng cắn cô ở những nơi mà lộ ra khiến cô mất mặt, phải cắn ở nơi không ai nhìn thấy. Qua nhiên hôm sau tỉnh dậy bị cắn ở đây, còn bị cắn ở chỗ mắt kính che mất, đeo kính lên sẽ không bị ai nhìn thấy, còn cắn ở chỗ lông mày, thật sự dễ thương lượng, “Thành tâm thành ý, vàng đá cũng tan”. Còn có một lần khách tới nhà cô chơi, cô nói với các bạn muỗi rằng: đây là khách của tôi, các bạn không được cắn họ, muốn cắn chỉ có thể cắn tôi. Hôm sau hỏi khách rằng: tối qua ngủ ngon không? Khách nói ngủ rất ngon.
Lúc bị muỗi cắn tôi bắt đầu niệm Phật, quán tưởng Phật quang chiếu vào chúng, sau đó tôi khuyên chúng: bạn vốn có bản tánh chân như, đừng để cho chính mình đọa lạc như vậy. Kết quả là khi bạn không đụng tới chúng, chúng sẽ hút máu rất thoải mái, một lần hút no, sau đó bay đi cũng không khiến tôi ngứa lắm; bởi vì khi bạn sợ hãi, bạn cũng làm chúng giật mình, như vậy sẽ càng ngứa hơn. Sau khi hút máu xong, bạn muỗi rất tự tại đậu trên tường phòng tôi. Lúc tôi giảng xong trở về phòng cũng nhìn bạn ấy, chúc phúc cho bạn ấy. Hai ngày sau bạn ấy vẫn đậu ở chỗ đó, tôi thấy khó hiểu, hai ngày không cử động, đi tới nhìn một chút thì bạn ấy đã chết rồi, hơn nữa vẫn còn dính vào bức tường. Tôi thật sự hi vọng bạn ấy vãng sanh tới thế giới Tây Phương Cực Lạc, như vậy khi tôi vãng sanh sẽ có người nắm lấy tay phải của tôi, tôi lại tìm một người nắm lấy tay trái của tôi nữa.
Bởi vì ở trên núi cho nên có rất nhiều chim, bởi vì cửa kính trong suốt, nên có rất nhiều bạn chim không biết chỗ đó có kính, dùng tốc độ rất nhanh đâm thẳng vào kính, vì đâm mạnh quá mà mất mạng. Các em học sinh trong trường đều biết tôi học Phật, chỉ cần thấy thi thể chim thì sẽ có năm ba bạn nhỏ mau chóng chạy tới đưa thi thể chim cho tôi. Chúng ta cũng biết, khi con người tắt thở, linh hồn cần tám đến mười hai tiếng mới rời khỏi thể xác, nhưng mà tôi không biết chim thì cần mấy tiếng mới rời khỏi thể xác. Nhưng khi tôi cầm lấy thi thể chim vẫn còn ấm, tôi mau chóng trở về phòng, đặt thi thể bên cạnh máy niệm Phật, bắt đầu trợ niệm giúp cho bạn chim. Sau khi niệm xong tôi còn phải lên lớp dạy, sau khi trở về nếu có thời gian tôi sẽ mau chóng trợ niệm giúp bạn ấy, chim sau khi chết thì toàn thân thường cứng đờ, nhưng sau khi trợ niệm mấy tiếng đồng hồ, thi thể của bạn ấy mềm mại, sau khi thi thể mềm mại thì tôi mới mang đi chôn. Từ động vật mà chúng ta hiểu được, đều có linh hồn, có tri giác, chúng ta phải dùng tâm bình đẳng để đối xử với chúng.
Mọi người trở về đừng đi tìm thi thể của động vật về trợ niệm đó, tùy duyên là được. Có điều Phật pháp cũng phải dựa vào chúng ta ấn chứng, tín giải hành chứng. Khi chúng ta ấn chứng được điểm này sẽ không còn khinh thường tất cả chúng sanh, thậm chí là đối với cây cỏ hoa lá cũng phải cung kính. Chúng ta cũng từng nghe một câu chuyện của cô Trần Hiểu Húc, có một hôm cô cùng chồng đi ngủ thì cảm thấy bầu không khí trong phòng là lạ, cô liền nói “nếu có vị quỷ thần nào ở đây thì vui lòng khiến cho đèn điện chớp một chút để chúng tôi biết, sau đó không bao lâu đèn điện thật sự chớp nháy, hai vợ chồng cô khá lo lắng, sau đó nói nếu cần chúng tôi giúp đỡ chuyện gì thì hãy báo mộng cho chúng tôi”. Tối hôm đó nằm mơ thấy rất nhiều âm thanh của trẻ nhỏ, nói rằng chúng là thần cỏ ở trước nhà cô, bởi vì sắp bị khô héo nên hi vọng cô tưới nước giúp. Ngày hôm sau cô ra khỏi nhà, quả nhiên hoa trong vườn nhà cô đều nở rất đẹp, nhưng mà cỏ thì sắp héo chết. Bởi vì cha cô chỉ tưới cho hoa chứ không tưới cho cỏ, cô mau chóng tưới cho đám cỏ, cha cô ở bên cạnh còn nói: đừng tưới nữa, tưới cho cỏ làm gì? Cây cỏ hoa lá có thể cũng sẽ có thần cây, thần hoa sống trong đó, vạn vật trong trời đất có thể đều có thần linh sống ở trong đó. Chúng ta đọc Kinh Địa Tạng cũng sẽ hiểu được, thần núi, thần biển, thần cây, thần sông ngòi, thần lúa mạ, đối với hết thảy vạn vật nên dùng tâm cung kính, không được khinh thường. Bạn xem con trẻ đến với thế giới tự nhiên mà ồn ào huyên náo, như vậy là không cung kính với thần linh, như vậy không tốt. Chúng ta cũng từng thấy có đứa trẻ cảm thấy chơi vui, cầm gậy gỗ đánh vào thân cây. Mọi người cảm thấy nên làm thế nào? Đây là cơ hội giáo dục, cũng nên dẫn dắt chúng, lúc này bạn đi tới nói: sao có thể đánh cây như vậy, nghịch ngợm quá! Chúng liền bỏ chạy, lần sau chúng còn làm vậy không? Lần sau chúng sẽ lợi hại hơn, lúc người khác không nhìn thấy sẽ đánh. Cho nên phải dạy chúng hiểu được giá trị của cây cối thì chúng mới không phá hoại.
Trong lúc dạy học cũng có thể nói với học sinh, con người ba ngày không ăn cơm sẽ không bị đói chết, nhưng mà chỉ cần ba đến năm phút không có một thứ thì liền không còn mạng nữa. Đó là thứ gì? Không khí. Thứ quan trọng nhất trong không khí là gì? Oxy. Vậy oxy từ đâu mà có? Nhờ vào thực vật quang hợp. Mỗi ngày cây cối cung cấp cho các em thứ quan trọng nhất, lúc nào chúng cũng đang bảo vệ tính mạng của em, là người cứu mạng em, tại sao em có thể lấy gậy đánh người cứu mạng mình? Vậy thì thật vong ân phụ nghĩa. Khi chúng ta dẫn dắt như vậy, để chúng hiểu được thực vật có liên quan mật thiết đến chúng, không nên làm tổn hại, phá hoại thực vật. Chúng ta cần phải dẫn dắt từng bước một. “Phiếm ái chúng”, phải yêu thương tất cả chúng sanh. Chúng ta cùng nhau đọc câu đầu tiên:
“Phàm là người – đều yêu thương – che cùng trời – ở cùng đất”
Loài người chúng ta cùng sống giữa trời đất này, vạn vật cũng cùng sống giữa trời đất này, đều nhờ vào đất mẹ nuôi dưỡng mới có thể sinh tồn. Cho nên khi chúng ta thực sự yêu thương bảo vệ vạn vật thì cũng đã làm được hiếu và đễ. Khi chúng ta yêu thương bảo vệ vạn vật, không phá hoại tự nhiên, phá hoại trái đất, trái đất cũng giống như người mẹ vậy, vạn vật mà mẹ trái đất nuôi dưỡng ra cũng giống như anh chị em, như vậy chúng ta cũng thực hành viên mãn Hiếu Đễ. Đức Phật trong Kinh Vô Lượng Thọ cũng kì vọng chúng ta
“Thường vận từ tâm cứu hữu tình,
Ðộ tận vô biên chúng sanh khổ
Con nguyện quyết định kiên cố tu
Xin Phật thánh trí chứng biết cho
Dù cho thân ở trong các khổ
Nguyện tâm như vậy thề không thối.”
Phật A Di Đà từng khế nhập rằng ngài và chúng sanh là một thể, cho nên lúc nào ngài cũng “vô duyên đại từ, đồng thể đại bi”, lo sợ hết thảy vạn vật chịu khổ, đọa lạc. Chúng ta nếu như đã dựa vào kinh Vô Lượng Thọ, thì cũng phải học theo sự hành trì của đức Phật A Di Đà, phải tận lực yêu thương bảo vệ hết thảy chúng sanh, hi vọng chúng sanh đều có thể phá mê khai ngộ.
Đối với các loài bò bay máy cựa chúng ta cũng nên quan tâm, nếu như có duyên với chúng ta thì mau chóng giúp chúng quy y, niệm Phật chúc phúc cho chúng, hồi hướng cho chúng. Tôi từng gặp qua một chú chó, khi tôi đang đọc tụng kinh điển, chú chó chạy tới bên cạnh. Khi tôi gõ khánh thì nó ngẩng đầu lên bắt đầu tru, nghe tiếng tru có thể biết được nó rất cung kính, mà mỗi ngày đều tới tham dự thời khóa chưa hề vắng mặt. Có lần hình như quên mất thời gian, nghe chúng tôi gõ khánh, đột nhiên nó cảm giác được mình tới trễ nên đã tru lên rất bi ai, vừa chạy vừa tru lên như vậy. Cho nên tu hành thực sự là việc từ vô thỉ kiếp tới nay, tại sao tu hành tu đến sau cùng lại đọa vào súc sanh đạo?
Con chó này cũng rất có phước báo, đến chùa ở không phải lo lắng ngày ba bữa ăn, mà nó cũng rất có thiện căn, ăn chay cùng chúng tôi, không kén ăn. Có một khoảng thời gian đến kì động dục của chúng, rất nhiều chó đực vây quanh tranh giành một con chó cái, cắn nhau rất thê thảm, khi nó trở về chùa thì thấy miệng nó bị rách. Nó là huynh đệ của tôi, tôi phải có trách nhiệm “Cùng khuyên thiện – cùng lập đức – lỗi không ngăn – đôi bên sai”, tôi gọi nó tới, mắng nó một trận: còn chưa hiểu tại sao mình rơi vào súc sinh đạo hay sao, thật là quá ngu si! Khi tôi nói như vậy, ánh mắt của nó tỏ vẻ hổ thẹn, đầu cúi thấp. Thực ra chúng sanh rất đáng thương, tập tánh quá nặng, chính mình biết rõ là không đúng, nhưng mà rất khó để sửa được. Cho nên phải có thiện tri thức khuyên bảo, phải có một nhóm thiện hữu để nương tựa. Chúng ta cũng phải tùy phận tùy duyên mà giúp đỡ, hỗ trợ. Chúng ta cùng xem câu tiếp theo:
“Người hạnh cao – danh tự cao – mọi người trọng – không bề ngoài; Người tài năng – tiếng tự cao – được người phục – chẳng do khoe”.
Một người có đức hạnh, tự nhiên thì danh xứng với thực. “Cây đào cây mận không nói lời nào mà dưới gốc cây tự tạo thành một con đường nhỏ”[1]. Đức hạnh tự nhiên sẽ chiêu cảm rất nhiều người có tâm muốn học tập chủ động tới học theo họ. Vị Thánh Hiền mà chúng ta tôn trọng nhất đó là Khổng lão phu tử, phu tử tại sao đáng để chúng ta tôn trọng? Chúng ta phải hiểu được phu tử có cái tâm như thế nào mới khiến cho mọi người tôn trọng ngài? Phu tử từng nói ngài có bốn việc lo lắng, “đức hạnh chẳng lo tu, học rồi mà chẳng dạy, nghe điều nghĩa chẳng làm, sai lầm không chịu sửa, ấy là điều ta lo”. Mỗi ngày phu tử đều lo lắng đức hạnh của mình không tăng trưởng, đạo lý mình lãnh hội được không khiến cho học trò và chúng sanh đạt được lợi ích. Điều hay chẳng làm, khi ngài nghe được chuyện đạo nghĩa mà không làm ngay lập tức thì liền cảm thấy không thoải mái. Sai lầm không sửa, khi ngài biết được chỗ chưa tốt của chính mình thì phải mau chóng sửa đổi, nếu không ngài sẽ cảm thấy đau buồn. Đây là chuyện mà mỗi ngày phu tử âu lo.
Chuyện mọi người âu lo có giống với phu tử không? Qua đó chúng ta hiểu được, tại sao phu tử đáng để chúng ta tôn kính, niệm niệm đều tự thực hành rồi giáo hóa người khác, tự khắc chế mình cho phù hợp với lễ giáo. “Học để đối trị tập tánh của chính mình, dạy để thành tựu giúp người”, chỉ có thông qua giáo dục mới có thể thực sự giải quyết triệt để vấn đề trong cuộc đời của một người. Cho nên Phu tử mới nói “học mà chẳng dạy” là không được, chỉ có giáo dục mới thực sự giúp được người khác một cách triệt để. Khi chúng ta có cái tâm như vậy để đối nhân xử thế, tin rằng có thể tăng trưởng đức hạnh, cũng nhận được sự tôn trọng của người khác giành cho chúng ta; tuyệt đối không phải bởi vì ngoại hình đẹp trai, “không bề ngoài”. Người trẻ tuổi hiện nay đều coi ai làm thần tượng? Là người nào có ngoại hình đẹp trai, cho nên thanh thiếu niên hiện nay thân thiết với diễn viên điện ảnh, không thân thiết với cha mẹ, đây đều là do chúng chưa có cơ duyên biết tới giáo dục Thánh Hiền.
Giáo dục hiện nay không thể chậm trễ, nếu không nhận thức của con trẻ sẽ lệch lạc. Từ chỗ này chúng ta hiểu được, phổ biến văn hóa truyền thống cũng không được chậm trễ. Trong một buổi giảng cho học sinh trung học, tôi cũng cảm nhận được các em học sinh rất thiện lương, khi chúng thấy chúng tôi tình nguyện tới giảng miễn phí liền rơi nước mắt. Còn có một số em sau khi nghe xong, nghe các em chia sẻ mà chúng tôi cũng rất kinh ngạc, có mấy em cầm micro đều nói: hôm nay em nghe xong mới sâu sắc cảm nhận được em không hiếu thuận cha mẹ, sau này nhất định em sẽ cố gắng hiếu thuận cha mẹ hơn. Thiện căn rất dễ dàng khơi gợi, chúng ta nhất định phải mau chóng tận tâm tận lực xoay chuyển phong khí của xã hội.
“Người tài năng – tiếng tự cao – được người phục – chẳng do khoe”, “tài” là tài năng, mà tài năng cũng phải xây dựng trên nền tảng đức hạnh, đức đặt ở phía trước, tài đặt ở phía sau. Bởi vì chúng ta phát hiện rất nhiều nhân tài có học vấn cao nhưng lại không có đức hạnh, làm ra chuyện phạm pháp, phạm tội, tạo ra tầm ảnh hưởng rất lớn. Cho nên đức tài vẹn toàn, “đức” nhất định phải đặt ở phía trước, thì tài này mới lợi ích cho người, lợi ích cho mình. Tiết học hôm nay tới đây thôi, cảm ơn mọi người.
[1] Tạm tương đương với ý nghĩa “hữu xạ tự nhiên hương”
