Đệ Tử Quy & Tu Học Phật Pháp –  Tập 26A

Video Thumbnail

Giám định: Lão Pháp Sư Tịnh Không
Chủ giảng: Thầy giáo Thái Lễ Húc
Giảng ngày 06/3 đến 13/3 năm 2005 Tại Tịnh Tông Học Viện Úc Châu
Tổng cộng 80 Tập (tách tập)

Cẩn dịch: Ban biên dịch Tịnh Không Pháp Ngữ
Giám định biên dịch: Vọng Tây Cư Sĩ

Mã AMTB: 51-118-0001 đến 51-118-0040

Đệ Tử Quy & Tu Học Phật Pháp –  Tập 26A

Kính thưa sư trưởng, kính thưa chư vị pháp sư, chư vị đồng tu, A Di Đà Phật!

Hôm qua chúng ta có nói rằng giá trị quan của cha mẹ sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến con cái. Sự thành công mà con người hiện nay theo đuổi rốt cuộc là điều gì? Nếu như chúng ta đi tới nhà sách xem, những đầu sách bán chạy nhất sẽ viết nội dung gì? Đa phần là làm sao kiếm được một triệu đầu tiên trong cuộc đời, hay là làm sao để nhanh chóng giàu có. Mục tiêu nào trong đầu mọi người là quan trọng nhất? Tiền! Khi họ chạy theo cuộc sống như vậy thì sẽ có được kết quả như thế nào? Đối với sự thành công thực sự của cuộc đời chúng ta không thể không thâm nhập mà tìm hiểu. Có một câu nói rằng, “nỗ lực thì có kết quả”, nhưng mà nỗ lực không nhất định sẽ có được kết quả tốt, nếu như sự chọn lựa trong cuộc đời của bạn là sai lầm, vậy thì nỗ lực cả một đời sau cùng sẽ thành hối hận cả đời. Hai mươi năm gần đây ở đại lục, có 1200 doanh nghiệp lớn tự phá sản. Các vị đồng học, 1200 doanh nghiệp lớn, không tính doanh nghiệp nhỏ. Tại sao họ có được thành tựu mà người bình thường đều cảm thấy rất ngưỡng mộ, nhưng sau đó lại rơi vào đường cùng? Mà có rất nhiều người vẫn tiếp tục đi theo con đường của họ, vậy không phải là thiêu thân lao vào ánh lửa sao? Cho nên chỉ dạy cho con cháu đời sau có được giá trị quan đúng đắn là chuyện vô cùng quan trọng.

Nhiều doanh nghiệp tự phá sản là kết quả, mọi người cảm thấy nguyên nhân là gì? Nguyên nhân do đâu? Điều này chúng ta cũng có thể nhìn ra được nếu thường quan sát những người thành công ở trong xã hội, hoặc là xung quanh bạn cũng có một số giám đốc doanh nghiệp, bạn từ từ quan sát họ thì có thể tìm ra được nguyên nhân. Tôi cũng từng tiếp xúc với một số giám đốc doanh nghiệp, khi họ có cơ duyện gặp được chánh pháp, trong lòng họ cũng rất hoan hỉ, họ nói với tôi rằng: “giám đốc doanh nghiệp hay những người rất có tiền lại nghèo đến mức chỉ có tiền mà thôi”. Chủ doanh nghiệp có bốn loại, thứ nhất là lao tâm lao lực. Mấy chục năm phấn đấu làm việc, bất kể ngày đêm, động lực của họ là gì? Là danh lợi. Tới năm bốn mươi tuổi cũng kiếm được rất nhiều tiền, đột nhiên có một hôm đi kiểm tra sức khỏe, kết quả là: anh đã bị ung thư gan, anh chỉ còn sống được ba tháng nữa thôi. Lúc đó họ cảm giác như sét đánh ngang tai, nằm trên giường bệnh rất khó chịu, bởi vì tất cả tiền bạc có thể mang theo được không? Không mang theo được. Tiền bạc này sẽ rơi vào tay ai? Họ nằm đó suy nghĩ: vợ mình vẫn còn trẻ đẹp, sẽ tái giá với người khác, vậy thì tiền của mình không phải sẽ rơi vào túi người đàn ông khác sao? Càng nghĩ càng không cam lòng, vốn là có thể sống thêm được ba tháng, sau đó thì thế nào? Kết cục như vậy thật oan uổng, làm tổn hại sức khỏe của mình. Thực ra doanh nhân đó chắc chắn cũng không cách nào nắm bắt được tình hình gia đình, không giáo dục được con cái, cho dù thật sự kiếm được rất nhiều tiền, chỉ cần sanh ra con cái bất hiếu thì bao nhiêu tiền cũng tan thành mây khói.

Thứ hai là vướng vào tù tội. Trong lúc kiếm tiền thì liều mạng mạo hiểm, tới sau cùng mọi chuyện bại lộ liền bị bắt. Tôi nhớ có một lần ngồi máy bay từ Trung Quốc tới Hồng Kông tôi có đọc được một bài báo, người giàu nhất nước Nga đã bị vào tù. Trên đường đời có rất nhiều mê hoặc, nếu như không có đạo đức và định lực thực sự, sớm muộn gì cũng đi sai đường, cũng lụn bại. Khi những doanh nhân này còn chưa bị bắt, bạn bè người thân còn khen ngợi không ngừng, đến cha mẹ họ cũng cảm thấy rất vui mừng. Cho nên bậc làm cha mẹ phải có đôi mắt tinh tường, phải có trí tuệ, không được chạy theo hư vinh, nếu không sau cùng thì tội lỗi đầy mình.

Cuối thời nhà Hán, Đổng Trác có được quyền lực rất lớn, ông ỷ vào quyền thế của mình để làm rất nhiều chuyện xấu, khiến cho dân chúng lầm than. Sau cùng Đổng Trác bị bắt, bị phán tội diệt tộc, đến mẹ già hơn chín mươi tuổi của ông cũng bị đưa ra pháp trường cùng xử tử. Kết cục như vậy thì https://youtu.be/4yI6pf0ZJjU?list=PLOynZc0cJJfB2CDMZV15QzdLrRNqAtyRx vô cùng bi ai. Tôi cũng từng gặp qua một chú, sau khi về hưu có cuộc sống kinh tế khá ổn định, sau đó bởi vì dã tâm của con trai chú quá lớn, mượn số tiền lớn để làm ăn nhưng thất bại. Tất cả tiền bạc của chú đều trôi theo dòng nước, ngoài ra còn phải định kì đến tòa án để xử lý vấn đề tài chính của con trai mình. Như vậy không chỉ hủy hoại cuộc đời của chính mình, mà còn liên lụy cha mẹ, liện lụy người thân bè bạn.

Thứ ba là kinh doanh tích lũy được rất nhiều tiền bạc, nhưng mà sức khỏe bị tổn hại, mới ba bốn mươi tuổi đã suốt ngày uống thuốc. Tình huống như vậy có nhiều không? Khi một người đánh mất sức khỏe của mình thì cuộc sống có tự tại không? Không thể nào! Quảng cáo cũng nói là gan khỏe thì cuộc đời đầy màu sắc; nếu như gan không khỏe, thì thân thể không khỏe, cuộc đời liền trở thành màu đen trắng. Lúc tôi sống ở Hải Khẩu, phía trước nhà tôi là con đường ăn uống, chuyên bán đồ ăn. Có đủ món ăn của cả nước, có Hồ Nam, Giang Tây, Tân Cương, rất nhiều quán ăn phong cách khác nhau, mỗi ngày đều có khách ra vào nườm nượp. Mọi người cảm thấy nếu như một tuần mà để cho bạn ăn năm ngày những món ăn như vậy, bạn sẽ cảm thấy như thế nào? Ăn đến ngày thứ ba là ngán, chỉ muốn ói ra. Tôi có kinh nghiệm trong chuyện này, trước Tết thường nhận được rất nhiều thiệp mời đám cưới, bởi vì độ tuổi của tôi thường là thời điểm mọi người kết hôn. Cuối năm sẽ nhận được khoảng tám đến mười cái thiệp mời, thời gian rất gần nhau, tôi nhớ có một lần một tuần đi ăn mấy lần tiệc cưới, ăn tới sau cùng thật sự cảm thấy rất không thoải mái. Cho nên ăn uống nên thanh đạm, đơn giản thì mới cảm thấy thoải mái nhẹ nhàng.

Ho nên tục ngữ có câu “gia tài dù vạn lượng, ngày chỉ ăn ba bữa”, nếu như một ngày ăn năm bữa có được không? Lại thành ăn quá nhiều, không tốt cho sức khỏe, rất nhiều bệnh do ăn uống mà ra, cho nên gia tài dù vạn lượng thì ngày cũng chỉ ăn ba bữa mà thôi. “Nhà rộng ngàn gian”, bạn mua rất nhiều nhà, mỗi ngày ngủ chiếm bao nhiêu diện tích? Đêm ngủ cũng chỉ chiếm sáu thước. Nhu cầu đối với vật chất rất thấp, không cần hao phí phần lớn thời gian của chúng ta để chạy theo, nên theo đuổi cuộc sống chân thật, cuộc sống vui vẻ. Mà cái gì là cuộc sống chân thật vậy? “Mọi thứ không mang được, chỉ có nghiệp theo mình”. Mọi thứ không mang theo được, chạy theo những thứ không mang theo được thì có chân thật không? Sau cùng chỉ là uổng công vô ích. Tuy thọ mạng có giới hạn nhưng huệ mạng lại vô cùng, chúng ta chỉ có thể mang theo trí huệ, trí huệ mới là sanh mạng thật sự, mà có trí huệ chân thật thì pháp hỉ sung mãn; pháp hỉ này, niềm vui này lan tỏa từ trong ra ngoài, đây mới là niềm vui thật sự. Con người hiện nay đều là chạy theo niềm vui từ ngoài vào trong, giống như tiêm thuốc tê vậy, tiêm vào thì không cảm thấy đau nữa, không đau thì họ cho là niềm vui, nhưng một lúc sau thì họ lại tiếp tục phiền não, tiếp tục trống rỗng, càng đau khổ hơn.

Ba loại doanh nhân vừa nói tới chúng ta không nên chạy theo, loại thứ tư đó là có thể sắp xếp một cách toàn diện cho cuộc đời, viên mãn toàn diện, không chỉ là sự nghiệp mà còn có gia nghiệp, còn có đạo nghiệp, thậm chí là làm nhiều công việc phục vụ cho xã hội. Chú Lư nói với con cái của mình: nếu các con muốn học, học cao đến đâu ba cũng ủng hộ, nhưng thứ quan trọng nhất mà ba cho các con đó là nhân cách đúng đắn, còn có học thức của các con, những thứ khác ba sẽ không để lại, một đồng cũng không chia cho các con. Mọi người cảm thấy như vậy có tốt không? Khi bạn nói với con cái như vậy, trong lòng chúng sẽ nghĩ thế nào? Có trách bạn không? Thực ra chúng ta phải hiểu được, tâm của con trẻ vô cùng thuần khiết, từ nhỏ cha mẹ đã có thái độ phục vụ cho xã hội, thì từ nhỏ con cái sẽ rất tôn trọng cha mẹ. Khi bạn nói với chúng, tiền bạn kiếm được từ xã hội sẽ trả lại cho xã hội, dùng để thành lập tổ chức từ thiện. Khi bạn nói ra lời này, chúng sẽ khâm phục bạn từ tận đáy lòng.

Chú Lư từng nói rằng: cuộc sống phải tự mình quản lý, nếu không sẽ xảy ra tình trạng người trong giang hồ không tự quyết định, đó là bởi vì chính mình không có nguyên tắc, không biết cách từ chối. Khi bạn sống có nguyên tắc, bạn bè làm ăn của bạn sẽ thuận theo nguyên tắc bạn đặt ra. Cho nên chú Lư nói rằng, chủ nhật chú sẽ không tiếp khách, buổi trưa nhất định sẽ ăn cơm cùng gia đình, như vậy thì cuộc sống gia đình của chú mới có thể ổn định, thường có cơ hội trò chuyện với người trong nhà, có cơ hội dẫn dắt chỉ bảo con cái.

Hiện nay chúng ta nghe mọi người nói IQ rất quan trọng, EQ rất quan trọng, bây giờ còn có HQ rất quan trọng, CQ rất quan trọng, PQ rất quan trọng, không biết sau này còn xuất hiện bao nhiêu cái chữ Q nữa thì tôi cũng không rõ. Sách của phương Tây đem thứ đơn giản viết thành rất đa dạng, như vậy họ sẽ kiếm được tiền bản quyền. Nhưng mà Thánh Hiền xưa nói tới đạo lý, đều đem thứ phức tạp chỉnh lý thành cương lĩnh vô cùng đơn giản. Một câu nói của đức Phật đã nói hết thực tướng của các pháp, “vạn pháp do duyên sanh”, có pháp nào rời khỏi câu nói này? Đức Phật lại nói rằng “ba nghiệp thân khẩu ý”, tất cả khởi tâm động niệm, ngôn ngữ hành vi có nằm ngoài ba thứ này không? Không hề. Cho nên ai là người biết cách quy nạp nhất? là Phật, là Thánh Hiền biết cách quy nạp nhất. Nhưng mà phương pháp quy nạp cuối cùng lại do ai phát minh? Do người phương Tây phát hiện ra, nói đây là phát minh của tôi. Thánh Hiền xưa, còn có đức Phật mấy ngàn năm trước đã dùng phương pháp này vô cùng triệt để, nhưng mà các ngài không cho rằng đó là công lao của tôi, bởi vì Thánh nhân đều vô cùng khiêm tốn.

Chúng ta cùng xem cái gì là IQ? Cái gì là EQ? Chúng ta coi thử hai cái là được rồi. Cái gì là IQ? Người ta gọi là chỉ số thông minh. Cái gì là EQ? Gọi là chỉ số cảm xúc, chỉ số thông minh của cảm xúc, chúng ta gọi cảm xúc là được. IQ quan trọng hay là EQ quan trọng? Lí trí quan trọng hay là tình cảm quan trọng? Chúng ta đọc những sách này quá nhiều thì khó mà khế nhập Phật pháp, bởi vì Phật pháp là bất nhị pháp. Chúng ta xem, cha mẹ có tình cảm dạt dào thì có lí trí hay không? Nếu như tình cảm phong phú, không có lí trí thì dạy con rất loạn. Mà tình cảm đó có phải là tình cảm thật sự không? Không phải là tình cảm thật sự, tình cảm thật sự nhất định phải đứng trên góc độ của đối phương mà suy xét. Tại sao phụ huynh là dạy loạn con cái? Bởi vì quá yêu chiều mà hại chúng, mà chữ yêu này là yêu ghét, yêu thích, cảm thấy tôi thích như vậy nên tôi làm như vậy, tôi thích gắp đồ ăn cho con tôi trước, anh không có quyền quản tôi; tôi thích con cái muốn bao nhiêu tiền thì tôi kiếm cho chúng, anh cũng không có quyền quản tôi. Cho nên họ nói yêu thương con cái, nhưng tình yêu của họ không phải là tình cảm thật sự, mà là dục vọng chứ không phải là chân tình.

Người chân tình nhất định sẽ có lí trí, như vậy mới đúng đắn. Phật pháp dạy rằng phải “từ bi đi đôi với trí huệ”, mà từ bi và trí huệ là một chứ không hai, trong chân tánh đã có sẵn từ bi, có sẵn trí huệ. Chúng ta từ điểm này có thể hiểu được, vốn dĩ không cần phải phân biệt ra, chỉ cần chúng ta luôn suy nghĩ cho đối phương, suy nghĩ đến lợi ích của đối phương thì khi làm việc bạn đồng thời sẽ có cả lí trí và chân tình thật ý. Rất nhiều người nói, người này khá lí trí, làm việc rất có nguyên tắc. Đó có thể là khi họ làm việc, đến vợ của họ cũng có chút phê bình kín đáo, cuộc sống như vậy chưa được viên mãn. Một số người lí trí, nhìn thì có vẻ làm việc rất chăm chỉ, trên thực tế bản chất của họ chỉ là muốn thành tựu danh văn lợi dưỡng của chính mình mà thôi, chứ không phải thực sự hiểu cho người thân bạn bè xung quanh, hay thậm chí hiểu cho nhu cầu của nhân viên. Nếu như điểm xuất phát của họ như vậy, sau cùng thì sự nghiệp cũng sẽ thất bại. Cho nên chúng ta đối nhân xử thế phải luôn lí trí, luôn từ bi, “từ bi đi đôi với trí huệ”, như vậy mới đúng đắn.

Khi chúng ta theo đuổi vật chất bên ngoài thì cuộc đời chẳng qua là hư ảo mà thôi, năng lực phán đoán như vậy cũng xuất hiện rất nhiều trong các câu chuyện thời xưa. Trước khi Lão tử xuất quan, có một vị quan chạy đến hỏi ngài: Lão tử à, tôi muốn hỏi ngài một vấn đề, tôi có hai đứa con trai, đứa lớn khá thật thà, đứa nhỏ khá thông minh, sau khi tôi về già thì nên dựa vào đứa lớn hay đứa nhỏ vậy? Lão tử lấy ra một ít tiền để lên bàn, ngài nói với đứa con trai lớn: chỉ cần con đánh cha con một cái thì số tiền này sẽ thuộc về con. Đứa con trai lớn khá thật thà, trong lòng cậu nghĩ, làm sao có thể đánh cha mình được chứ? Nhất quyết không chịu làm như vậy. Khuyên thế nào cũng không chịu nghe. Đứa nhỏ khá thông minh, Lão tử nói với cậu: con chỉ cần chạm vào cha con một chút thì số tiền này liền thuộc về con. Đứa con trai nhỏ ngay lập tức liền đánh cha mình, sau đó cất tiền vào túi, còn đứng đó cảm thấy rất là đắc ý. Lão tử nói với người cha: anh biết sau này phải dựa vào ai rồi chứ? Mọi người sau này định dựa vào đứa nào?

Nhưng mà rất nhiều bậc cha mẹ hiện nay lại đem tiền đầu tư vào đứa con nào thông minh hơn, học cao hơn, kết quả là đầu tư hết cho chúng, chúng đi Mỹ du học sau này có trở về không? Không trở về, thậm chí bạn còn phải tốn tiền sang Mỹ để thăm chúng. Nếu chúng lấy một người vợ nước ngoài, bạn đến đó sống một thời gian, con dâu còn cầm một tờ hóa đơn đưa cho bạn, khoảng thời gian ba mẹ ở đây phải đưa cho con bao nhiêu tiền, tới lúc đó chỉ biết kêu khổ, đều do tự mình gây ra. Ngược lại những đứa trẻ có học vấn thấp lại thường chăm sóc cha mẹ, bởi vì học càng nhiều thì càng ngạo mạn, càng ích kỉ, học ít thì lại đỡ ngạo mạn, khá khiêm tốn. Quả nhiên khi về già vị quan này được con trai lớn chăm sóc, sau đó ông qua đời, liên lạc đứa con trai nhỏ về thăm ông, đứa con nhỏ đang đi làm ăn ở nơi khác, nói với người đưa tin rằng: đi về vừa tốn một khoảng thời gian dài, vừa không kiếm được tiền. Sau đó đứa con nhỏ cũng không về đưa tang ông.

Cho nên phương hướng nỗ lực của cuộc đời rất quan trọng, rốt cuộc là chúng ta dẫn dắt con cái, con cháu đời sau đi theo hướng nào? Nếu chúng ta xem trọng đạo đức, đức hạnh, vậy thì con đường của chúng ta sẽ dẫn dắt con cháu trăm năm sau, ngàn năm sau đều đi theo con đường đúng đắn khang trang rộng mở, thế nên học quý ở chỗ lập chí. Mọi người muốn dẫn dắt gia tộc mình kéo dài bao nhiêu năm? Sao không nghe ai nói gì hết vậy? Sao lại không tự tin chút nào vậy? “Chớ tự chê – đừng tự bỏ – Thánh và Hiền – dần làm được”, ít nhất cũng phải coi Phạm Trọng Yêm tiên sinh làm tấm gương. Sau này bạn muốn đời sau tám trăm năm không suy bại thì phải dẫn dắt con cháu như thế nào, tôi tin rằng góc độ nhìn nhận mọi việc của bạn chắc chắn sẽ khác đi.

Khi nãy có nói là, trí tuệ thật sự mới khiến cuộc đời vui vẻ, mà trí tuệ thật sự có được nhờ vào ham học hỏi. Trong Đại Học có câu, “Đại học chi đạo, tại minh minh đức, tại thân dân, tại chỉ ư chí thiện”, đây là mục tiêu cuộc đời, “minh minh đức”, minh đức trong nhà Phật gọi là tự tánh, khi chúng ta hiểu rõ tự tánh, minh tâm kiến tánh thì chính mình sẽ thành tựu, lúc này pháp hỉ sung mãn; minh minh đức cũng là tự giác. “Thân dân”, thân cận chúng sanh, thân cận người dân mới có thể hiểu được nhu cầu của họ. Tiến thêm một bước nữa là “tân dân”, chữ tân này có nghĩa là giúp đỡ người dân chuyển ác thành thiện, chuyển mê thành ngộ, chuyển phàm thành Thánh. Trong Đại Học có nói rằng, chính mình và mọi người phải “Ngày một mới, mỗi ngày mới, ngày ngày mới”, mà quan trọng nhất là phải bắt đầu thay đổi từ tư tưởng của họ, như vậy là giác tha. Sau cùng là “chỉ ư chí thiện”, khi chúng ta minh minh đức, khi tất cả mọi người có thể minh minh đức thì tự tha viên mãn, cho nên chỉ ư chí thiện trong nhà Phật chính là viên mãn thành Phật. Mọi người có thấy là mục tiêu tu học của Nho gia và mục tiêu tu học của đạo Phật hoàn toàn tương ưng, qua đó chúng ta cũng hiểu được tầm nhìn của Thánh nhân thường tương đồng. Tại sao chúng ta có thể tiếp nhận Phật Pháp Đại Thừa, nguyên nhân chủ yếu nhất đó là Thánh Hiền của chúng ta đã giúp chúng ta xây dựng nền tảng vững chắc, chúng ta phải biết trân trọng trí tuệ của tổ tiên. Khi bạn minh minh đức thì sẽ có niềm vui xuất hiện.