Chí Thành Cảm Thông

Tinh Hoa Khai Thị | Cố Gắng Có Đời Sống Thành Kính

Chí Thành Cảm Thông

Thầy cho tôi bốn chữ: “chí thành cảm thông”, thầy nói chúng ta cầu điều gì? Nếu muốn đọc sách cho tốt, đó là điều không thể làm được.

Chúng ta có thể đọc thuộc làu Kinh Đại Tạng từ đầu đến cuối chăng? Thế gian pháp, thông hiểu xuất thế gian pháp mà không thông pháp thế gian cũng không thể giảng kinh. Vì sao vậy? Thông xuất thế gian pháp là khế lý, không thông pháp thế gian là không khế cơ. Thông thế gian pháp không thông Phật pháp là khế cơ không khế lý. Thế xuất thế gian đều phải thông, đó mới là điều rất phiền phức.

Thầy đưa ra một ví dụ rất đơn giản, thế gian pháp là Tứ Khố Toàn Thư, xuất thế gian pháp là Đại Tạng Kinh, quý vị có năng lực chăng? Như vậy phải làm sao? Thầy dạy chúng tôi bốn chữ: “chí thành cảm thông”, cầu cảm ứng thông thường người ta nói cầu Phật gia hộ. Dùng điều gì để cầu Phật? Dùng cảm, chân thành tâm để chiêu cảm, chân thành cung kính đến cực điểm. Như vậy là sao? Đó là chân tâm của chúng ta đã hiện tiền, nghĩa là bồ đề tâm hiện tiền. Bồ đề tâm hiện tiền là cùng với tâm Phật, tự nhiên liền cảm ứng, vừa xem liền hiểu, vừa nghe liền minh bạch. Không cần nhớ dai cũng không cần nghe nhiều. Nghe nhiều nhớ dai có khi thật sự tạo thành sở tri chướng, tạo thành thành kiến của chính mình, cho rằng tôi thấy như vậy, tôi nghĩ như vậy, không có. Đức Phật không có quan điểm, không có quan điểm của ngài, Phật không có nhận xét của ngài. Tất cả các kinh Đức Phật nói là tự nhiên hiển lộ ra, ý muốn nói rằng ngài không có thông qua tâm ý thức. Tâm là ký ức, chúng ta có thể ghi nhớ là tác dụng của tâm, tác dụng của A lại da. Phân biệt là thức thứ sáu, chấp trước là thức thứ bảy. Chúng ta đang dùng loại tâm này. Dùng tâm này cầu chánh pháp chân thật trong tự tánh là không cầu được, mà chỉ có thể cầu được pháp thế gian. Vì sao vậy? Vì người thế gian dùng tâm này, những thứ họ có chúng ta có thể lý giải. Người xuất thế gian không dùng tâm này, họ đã lìa tâm ý thức. Lìa A lại da nghĩa là không lưu lại ấn tượng, vĩnh viễn tâm ta được thanh tịnh bình đẳng, như vậy giác tự nhiên hiện tiền. Không dùng phân biệt nghĩa là không dùng thức thứ sáu, không dùng chấp trước tức là không dùng thức thứ bảy. A lại da, Mạt na, Ý thức gọi là tam tâm. Ý thức và Mạt na gọi là nhị ý. Thức thứ bảy gọi là ý căn, thứ sáu gọi là ý thức, đây gọi là nhị ý. Tam tâm nhị ý, chúng sanh trong lục đạo đều dùng tam tâm nhị ý. Chẳng những lục đạo dùng nó mà mười pháp giới vẫn dùng nó. Quý vị thấy A la hán, Bích chi Phật, Bồ Tát, Phật trong mười pháp giới đều dùng tam tâm nhị ý.

Cung kình trích từ: Tịnh Độ Đại Kinh giải Diễn Nghĩa – Tập 370, ngày 10/04/2011. 02-039-0370

至誠感通

老師送我四個字,「至誠感通」。他說:我們求什麼?要想把東西念好,那做不到的事情,《大藏經》你能從頭到尾把它念熟嗎?世間法,通出世法,不通世間法,不能講經。為什麼?通出世法契理,不通世間法不契機;世間法通,佛法不通,契機不契理。世出世間法都要通,那可麻煩了。老師舉個很簡單的例子,世間法《四庫全書》,出世間法《大藏經》,你有能力嗎?那怎麼辦?老師教我四個字,「至誠感通」,求感應,也就是一般人講求佛加持。用什麼來求佛?用感,真誠心去感,真誠恭敬到極處。那是什麼?那是你自己的真心現前,就是菩提心現前了。菩提心現前,跟佛是一個心,自然就感應,一看就明白,一聽就明白。不需要強記,不需要多聞,多聞強記有時候真的造成所知障,造成自己成見,我的看法,我的想法。沒有,佛沒看法,沒他的看法,佛沒有他的想法,佛所講的一切經自然流露的,也就是說他沒有通過心意識。心是記憶,我們能記得是心的作用,阿賴耶的作用,分別是第六識,執著是第七識,我們用的是這種心。用這種心求自性裡面的真正法,是求不到的,你只能求到世間的,為什麼?世間人用這個心,他的東西你能理解。出世間人不用這個心,離心意識,離阿賴耶就是不落印象,永遠讓你的心清淨、平等,覺自然就現前。不用分別就是不用第六識,不用執著就是不用第七識。阿賴耶、末那、意識叫三心,意識跟末那叫二意,第七識叫意根、第六叫意識,叫二意,三心二意,六道眾生都用三心二意。不但六道用它,十法界還是用它,你看阿羅漢、辟支佛、菩薩、佛,十法界裡頭全是用的這個。

文摘恭錄—淨土大經解演義(第三七O集)2011/4/10 檔名:02-039-0370

Link bài viết gốc: Tại đây