Phật Giáo Không Mê Tín, Văn Hóa Truyền Thống Không Lạc Hậu

Tinh Hoa Khai Thị | Luận Về Hoằng Hộ Chánh Pháp

Phật Giáo Không Mê Tín, Văn Hóa Truyền Thống Không Lạc Hậu

Nhìn thấy người khác có khổ nạn đây là duyên, quý vị tự nhiên sẽ toàn tâm toàn lực đi giúp họ. Giúp họ ly khổ đắc lạc, đây là sanh thiện ích. Bồ Tát thấy tất cả chúng sanh, chúng sanh nào không có tai họa? Tai họa từ đâu đến? Do mê mất tự tánh mà có, trí huệ đức năng trong tự tánh hoàn toàn mất đi. Sống trong lục đạo, người làm chủ là ai? Là phiền não, là tập khí. Quý vị xem tập khí phiền não cho là tâm mình, quý vị đo lường tất cả sự vật đều là dùng tập khí phiền não, như vậy là sai hoàn toàn.

Cho nên quý vị sanh khởi thất tình ngũ dục, quý vị sẽ sanh khởi ý niệm này, trái ngược với tự tánh 180 độ. Tự tánh là thành Phật đảo ngược lại là tam đồ địa ngục, quý vị đi là con đường này, tự mình hoàn toàn không biết. Vì thế Bồ Tát biết chúng sanh khổ, Phật biết chúng sanh khổ. 49 năm vì mọi người giảng kinh thuyết pháp, đây là cứu tất cả chúng sanh, khiến tất cả chúng sanh ngay trong đời này, đạt được lợi ích chân thân. Phật pháp là lợi ích chân thật, quý vị cự tuyệt không tiếp thu là tự mình không có phước báo, là tự mình có nghiệp chướng sâu nặng, đương nhiên việc này không dễ.

Chúng tôi tự mình thật sự có nghiệp chướng sâu nặng. Khi chúng tôi còn trẻ, đều cho rằng đây là mê tín. Không những cho rằng Phật giáo mê tín, đến truyền thống văn hóa chúng tôi đều cho rằng nó lạc hậu, không thích ứng thời hiện đại này. Trong thời đại này truyền thống văn hóa không khởi tác dụng nên hoàn toàn vứt bỏ nó. Chúng ta bị ảnh hưởng tư tưởng học thuật này, hoàn toàn đưa chúng ta hướng đến phương hướng sai lầm, chúng ta còn tự cho rằng rất đắc ý. Đáng sợ biết chừng nào, bi thảm biết bao nhiêu. Tạo thành hiện tượng xã hội ngày nay, chúng ta tận mắt chứng kiến.

Cho nên tôi cảm ân thầy Phương Đông Mỹ. Nếu không gặp được thầy thì đời này tôi sai đến cùng. Vì sao vậy? Căn bản không đụng đến Phật pháp, không có ý tiếp xúc nó. Huống gì quý vị tiếp xúc những người xuất gia, họ nói không ra được đạo lý, chỉ vài vấn đề đã làm khó được họ. Làm khó được chúng ta ha hả cười, cho rằng chúng ta là đúng, quý vị nghĩ xem có hư hỏng hay không? Biện của chúng ta đa phần là cưỡng từ đoạt lý, sai lầm, đến truyền thống văn hóa cũng nhận thức sai, thầy Phương cố công khuyên bảo, đem những vấn đề này giải quyết cho chúng ta, chúng ta lại một lần nữa nhận thức truyền thống văn hóa.

Ví như y dược, tôi có một lần thương phong cảm hàn, tuần đó tôi không dám đến nhà thầy, thiếu một bài học. Tuần sau gặp lại thầy nói cảm mạo bây giờ đã lành, thầy nói y học Trung Quốc có 5000 năm lịch sử, tây y 300 năm. Tin 5000 năm hay là tin 300 năm? Hỏi tôi vấn đề như vậy. 5000 năm lịch sử rất lâu, nó cứ mãi truyền về sau đương nhiên có đạo lý. 300 năm cũng có căn cứ khoa học, cũng không thể phủ nhận. Thầy Lý nói với tôi tây y vào đệ nhị thế chiến phát minh ra thuốc kháng sinh, cứu được mạng của tây y. Nếu không phát minh thuốc kháng sinh, tây y đã tiêu. Thuốc kháng sinh có phải là thuốc vạn linh? Không phải, nó có tác dụng phụ. Nên nói với tôi trung y là tốt nhất định, phải tin tưởng nó. 5000 năm nay, lịch đại tổ tông đều dựa vào nó để bảo vệ sức khỏe. Tây y trong ngày nay mà nói, cống hiến lớn nhất của nó chính là kiểm tra. Kiểm tra của nó rất hay, dùng máy móc khoa học giúp chúng ta hiểu rõ mọi thứ, nhưng trị liệu nhất định phải dựa vào trung y. Chỉ có lớp người lớn họ hiểu được, họ mới nói cho chúng ta đạo lý này. Vì thế trong quan niệm của họ dùng tây y kiểm tra, dùng trung y trị liệu. Những người này đều đã ra đi không còn, không còn người nói ra đạo lý này nữa. Bây giờ thời đại này của chúng ta, bất luận đức hạnh hay học vấn so với đời trước kém quá xa. Đời trước là từ nhỏ bắt đầu học từ gốc, chúng ta là học từ giữa đường, đây là một tai họa.

Cung kính trích từ: Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa – Tập 408, 12/05/2011 – Mã số: 02-039-0408

佛教不迷信,傳統文化不落伍

看到別人有苦難這是緣,你自自然然會全心全力去幫助他,幫助他離苦得樂,這是生善益。菩薩看一切眾生,哪個眾生沒有災難?災難從哪裡來的?迷失自性來的,自性裡面的智慧、德能完全喪失掉了。生活在這個六道裡頭,當家做主的是誰?是煩惱、是習氣,你把煩惱習氣認為是你的心,你衡量一切事物都是用煩惱習氣,就全盤錯了。所以你生起的叫七情五欲,你會生起這種念頭,跟自性一百八十度的相違背。自性是成佛道,反過來是三途、地獄,你走的是這條道路,自己完全不知道。所以菩薩知道眾生苦,佛知道眾生苦,四十九年為大家講經說法,這就是救一切眾生,讓一切眾生在這一生當中得到真實的利益。

佛法是真實利益,你拒絕、不接受是你自己沒有福報,是你自己有嚴重的業障。當然這樁事情不容易,我們自己真的有嚴重業障,我們在年輕的時候,都以為這是迷信。不但以為佛教是迷信,連中國傳統文化,我們都認為它落伍,不適應現代這個時代,在這個時代中國傳統文化不起作用,應該把它全盤拋棄。我們受了這種學術思潮的影響,完全把我們導向一個錯誤的方向,我們自己還以為很得意,這多可怕、多可悲,造成今天社會現象,我們親眼看到了。

所以我感恩方東美先生,如果要不是遇到他,我這一生就錯到底,為什麼?佛法根本不會碰它,沒有這個意願去接觸它。又何況你接觸到這些出家人,他講不出道理出來,幾個問題就把他問倒了,問倒我們哈哈大笑,以為我們是對的,你說糟不糟糕?我們的辯論多半是強詞奪理,錯了,連對中國傳統文化都錯認了。方老師苦口婆心把這些疑問給我們解決,我們才重新認識中國傳統文化。譬如這個醫藥,我有一次傷風感冒,那個星期我就不敢到老師家裡去,缺一堂課,下個星期見老師就告訴他,「感冒,現在好了。」他就藉這個題目告訴我,他說「中國醫學五千年的歷史,西醫三百年,你相信五千年的,還是相信三百年的?」問我這麼一個問題,五千年歷史悠久,它一直傳下來當然有它道理;三百年也有科學根據,也不能否認。

方老師告訴我,西醫在二戰發明了抗生素,救了西醫的命,如果沒有發明抗生素的話,西醫就完了。抗生素是不是萬靈藥?不是,它有副作用。所以這就告訴我,中醫是好東西,你一定要相信它,五千年來歷代的祖宗都靠它保健。西醫在今天來說,它最大的貢獻就是檢查,它的檢查好,用科學儀器幫你樣樣搞清楚。但是治療一定要靠中醫,只有這老一輩的人他懂得,他才給我們說出個道理。所以他的觀念當中,西醫檢查,中醫治療。這些人現在都凋零,都不在了,沒有人講了。現在我們這一代,無論在德行、在學問跟上一代比,差得太遠太遠,上一代是從小從根上學起的,我們這是半路上學的,這是一個災難。

文摘恭錄—淨土大經解演義(第四O八集)2011/5/12 檔名:02-039-0408

Link bài viết gốc:Tại đây