Thọ Mạng Được Bao Nhiêu? Chớp Mắt Cái Đã Trôi Qua

Tinh Hoa Khai Thị | Luận Về Sanh Tử Đại Sự

“Thọ mạng được bao nhiêu?”, đây cũng là điều chúng ta phải thường nghĩ đến. “Trăm năm ngắn tạm, vô thường nhanh chóng, mạng người chỉ trong hơi thở, chớp mắt đã trôi qua”. Đây là điều mỗi người học Phật chúng ta cần phải cảnh giác, chúng ta có thể sống ở thế gian này bao lâu? Đừng cho rằng còn trẻ, thọ mạng còn rất dài, là giả.

Lúc tôi còn trẻ, chưa tiếp xúc đến Phật pháp, đối với vấn đề này cảnh giác rất cao. Lúc trẻ xem báo chí, mỗi ngày đều xem tin tức, tôi không coi trọng tin tức lắm. Tôi không giống với mọi người, cầm báo lên tôi xem mục nào đầu tiên? Xem thông báo tin buồn, hôm nay ai đã ra đi, xem trên báo đăng những tin buồn. Bởi thế rất nhiều người cảm thấy kỳ lạ, hỏi tôi sao lại xem những thứ này? Tôi thấy người chết có già có trẻ, nam nữ già trẻ đều có. Ba bốn mươi tuổi đã ra đi, hai ba mươi tuổi đã ra đi. Tôi xem điều này có tâm cảnh giác, dần dần tôi cũng phải ra đi, khi nào đến phiên tôi? Ai cũng không dám nói. Đồng học, đồng sự, bạn tốt, có người cùng tuổi với tôi, có người lớn hơn tôi vài tuổi, cũng có người nhỏ hơn tôi vài tuổi, hiện nay đều không còn.

Năm 1977, lần đầu tiên tôi đến Hong Kong giảng kinh, mỗi buổi giảng, một ngày giảng hai tiếng. Pháp duyên không tệ, thính chúng đều ngồi chật hết, rất nhiều pháp sư đều đến nghe. Hiện nay đều đã ra đi, chỉ còn được mấy người. “Đời người đau khổ ngắn ngủi, quả thật là vô thường nhanh chóng, mạng người chỉ trong hơi thở, chớp mắt đã trôi qua”.

Mấy câu này đại sư Ấn Quang, ngày ngày đặt chữ chết ngay trước trán. Tuổi già đại sư bế quan, tôi từng đến phòng ngài bế quan xem. Nơi thờ Phật trong phòng rất đơn giản, chỉ có một cái bàn vuông thờ tôn tượng Phật Di Đà. Chỉ một tượng Phật, một lư hương, một ly nước, một cặp chân đèn, bên cạnh một cái khánh, một cái mỏ nhỏ. Sau bức tường treo một chữ “tử”, tự tay ngài viết, ngày ngày đối diện với chữ tử này, như vậy có thể không buông bỏ ư? Đây là ngài thị hiện cho chúng ta thấy, nói cho chúng ta biết chân tướng sự thật.

Đoạn văn trích từ: Tịnh Độ Đại Kinh giải Diễn Nghĩa – Tập 525, ngày 05/08/2010. 02-039-0525

壽命幾何,轉瞬即逝

『壽命幾何』,這也是我們要常常想到的,「百年短暫,無常迅速。人命在呼吸間,轉瞬即逝」,這是我們學佛的同學每個人都要警惕的,我們在這個世間能活多久?不要以為很年輕,壽命還很長,假的。我在年輕的時候,沒有接觸到佛法,我對這個有很高度的警覺,年輕的時候看報紙,每天都看新聞、看報紙,我對新聞不太重視,我跟別人不一樣。報紙拿來我第一個看什麼?看訃聞,今天哪些人走了,報紙上刊的訃聞。所以很多人覺得奇怪,問我怎麼來看這個東西?我看到死的有老的、有少的,男女老少統有,三、四十歲走了,二、三十歲就走了。我看這個有警覺心,再慢慢我也變成也走,哪一天會輪到我?誰也不敢講。同學、同事、好朋友,有跟我同年的,有大我幾歲的,也有小我幾歲的,現在都不在了。

一九七七年我第一次到香港來講經,每一堂,就是每一天講兩個小時,法緣不錯,聽眾都坐滿了,很多法師都來聽經,現在都不在了,只剩下幾個。人生苦短,真是無常迅速,人命在呼吸之間,轉瞬即逝。這幾句話就是印光大師天天把死字擺在額頭上,老法師晚年閉關,我到他關房裡面去看過,關房裡面的小佛堂很簡單,就一張方桌供一尊阿彌陀佛,就一尊佛像,一個香爐、一杯水,一對蠟台,旁邊一個引磬,一個小木魚,牆壁後面掛了一個字,他老人家自己寫的「死」字,天天面對著死,這還能不放下嗎?這是老人示現給我們看的,告訴我們事實真相。

文摘恭錄—淨土大經解演義(第五二五集)2011/8/5 檔名:02-039-0525